Tại chân núi Linh Cương ngoại thành Canh Kim Quốc, nơi núi đá khô cằn trập trùng như sống lưng rồng hóa thạch đan xen nhau trông rất hùng vĩ, hàng loạt tiếng sấm chớp dội vang không ngớt, dù bầu trời quang đãng không mây. Giữa không gian rộng lớn toàn núi với núi, nhiều tiếng nổ lớn vang lên từng hồi, thì ra có một người đàn ông to cao đang luyện công tại đây. Người này chính là Hoàng Chung, quốc vương Canh Kim Quốc, thân vận giáp bạc, tay cầm Cự Phủ đang liên tục chém vào các ngọn núi để luyện ngoại công. Ông là một trong ngũ vương của ngũ đại quốc, vừa dự hội nghị bầu tân Chủ tịch của Hội đồng Thế giới ở Ất Mộc Quốc trở về. Hoàng Chung đam mê võ công hơn bất cứ thứ gì trên đời, khi nào bớt việc quốc sự ông liền đến núi Linh Cương này, tự mình tu luyện ngoại gia công phu, ông nổi tiếng Nhân giới với ngoại công đệ nhất, năm xưa từng cùng các vị vương khác liên thủ chống lại sự xâm lược của Yêu giới. Ông dậm chân một bước, lùi lại đứng tấn thủ thế, sau đó tung quyền.

– Kim Cương Phá Sơn!

Một cú quyền kình phát ra, khí kình cuồn cuộn như dời núi lấp sông, từ phía trên đánh xuống. Tiếp tục một cú đấm chéo từ tay trái phát ra, mạnh mẽ như một ngọn núi đổ tới, lực quyền mang theo sức nặng ngàn cân, xuyên phá từ phía dưới lên, khiến tảng đá lớn trước mặt ông không chịu nổi sức ép trên dưới cùng lúc, nổ tung thành hàng nghìn mảnh, cát bụi bốc lên mù mịt, che mờ cả một khu vực rộng lớn, đủ thấy sức mạnh chí cương chí dương của quyền pháp này. Hoàng Chung trầm ngâm nhìn tảng đá lớn trước mặt rồi tặc lưỡi:

– Hừm! Quyền kình này chưa đủ, xem ra ta đã già thật rồi, mới đánh một đòn mà cơ thể đã phản phệ, nhớ năm xưa… Ông đang hồi tưởng về chuyện gì đó thì từ xa có một thị vệ chạy tới quỳ gối, tay dâng lên một phong thư:

– Bẩm Hoàng thượng! Có thư mật từ hướng Đông!

Hoàng Chung nhận lấy, không nói một lời. Tay mở niêm phong, ánh mắt chỉ đảo qua bức thư một lượt nhưng khí sắc trên mặt ông đã thay đổi. Bức thư được viết trên giấy lụa mỏng, chỉ ghi vỏn vẹn vài dòng:

– Thưa Ngài, bọn họ đã bắt đầu hành động. Mong Ngài lưu tâm, hết sức thận trọng, kế hoạch của chúng ta không thể thất bại, thời khắc đó… sắp tới rồi. Mong sớm gặp lại Ngài!

Bức thư không hề ký tên hay danh tính, nhưng Hoàng Chung vẫn nhận ra nét chữ của cố nhân năm xưa, miệng ông lẩm bẩm điều gì đó, đôi mắt ánh lên một tia xúc động thoáng qua:

– Là ông ấy! Nếu vẫn còn sống thì sẽ sớm gặp lại thôi, bạn già!

Người đề thư là ai vẫn chưa rõ, nhưng có vẻ là người quen cũ của Hoàng Chung, bức thư có nội dung cảnh báo thời khắc trọng đại sắp tới, không quên nhắc lại kế hoạch đã được vạch ra từ trước, chưa biết chừng có liên quan tới thời khắc mà Khai Minh đã nghe trong giấc mơ mấy hôm trước không, nhưng có điều chắc chắn là các thế lực đã bắt đầu hành động. Hoàng Chung nói với thị vệ:

– Nào cậu bé, ngươi là tân binh đúng không? Haha, cùng ta đi uống rượu nào!

Nói xong lão cầm tay tên thị vệ lôi đi trong ánh mắt ngạc nhiên của hắn. Một vị quân vương gần gũi như thế, có thể khoác vai thị vệ cùng nhau đi uống rượu, như một vị cha già mời mọc con cháu của mình.

******

Sáng sớm trong ngự hoa viên, hoàng cung Ất Mộc, ánh nắng vừa chạm đến những cánh hoa trà đầu mùa thì bên dưới tán liễu to nặng đang rủ xuống, hai vị công chúa đang ngồi trò chuyện bên bàn đá rồng được bày biện trong khuôn viên, chén trà còn nghi ngút khói. Một người thanh tú, xinh đẹp tuyệt trần, thần thái thoát tục cao quý, thanh nhã như sương mai là nhị công chúa Thiên Diệp. Một người rực rỡ, sắc sảo, nét đẹp thu hút, chính là Di Hoa, trưởng công chúa của Ất Mộc. Cạnh bên Thiên Diệp là tỳ nữ Như Yên, cô gái có đôi mắt to tròn trong sáng, hôm trước cùng Thiên Diệp đến thăm Khai Minh, cô ấy đang rót trà cho hai vị công chúa. Sau lưng Di Hoa là Kim Linh, đôi mắt sắc bén, gương mặt không lộ chút cảm xúc nào, lặng lẽ đứng hầu chủ tử.

– Muội dạo gần đây có vẻ rất vui. Di Hoa nhấp một ngụm trà, vừa uống vừa khen Thiên Diệp. – Chắc là vì sắp được gả cho một vị anh hùng đệ nhất thiên hạ, Quốc công gia Khai Minh?

Thiên Diệp mỉm cười, không nói. Bên cạnh, Như Yên khẽ che miệng, ánh mắt trêu ghẹo:

– Từ ngày được bệ hạ ban hôn đến giờ, công chúa nhà ta cứ tủm tỉm cười một mình suốt đấy thưa đại công chúa!

– Nha đầu câm miệng! Thiên Diệp giả vờ mắng yêu Như Yên, gò má ửng hồng.

Di Hoa khẽ cười, nhưng trong câu nói có pha chút tỵ hiềm:

– Thật tốt quá, ta thật mừng cho muội… Muội từ nhỏ đã được tất cả yêu thương. Dù không phải con trưởng, nhưng lại được phụ hoàng đặc biệt sủng ái. Nay còn được gả cho người khiến bao nữ tử mộng mơ, ta cảm thấy có chút ghen tỵ với muội đó.

Kim Linh, nha hoàn thân cận của Di Hoa, tay rót thêm trà cho chủ nhân, ánh mắt không rời khỏi Thiên Diệp, như đang dò xét điều gì đó từ nhị công chúa. Thiên Diệp khẽ lắc đầu, đáp lời Di Hoa:

– Tỷ tỷ nói vậy khiến muội áy náy. Dù sao cũng là ý chỉ phụ hoàng, muội chỉ thuận theo mà thôi. Có điều thật sự là cũng vừa hay đúng với ý muội nên từ hôm đó tới giờ trong lòng muội cảm thấy rất vui. Còn tỷ tỷ sắc nước hương trời, hiểu ý người khác, sau này chắc chắn sẽ tìm được đức lang quân phù hợp thôi mà.

– Tỷ cũng muốn thuận theo như muội, haha, nhưng chưa có cơ hội được phụ hoàng ban hôn. Tiếc là… tiếc là… người đó lại không thèm để ý ta, hắn chỉ quan tâm đến muôi.

Không khí chợt chùng xuống. Như Yên khẽ biến sắc, Kim Linh thì như vừa mỉm cười.

– Đại tỷ nói hắn là ai thế? Thiên Diệp chậm rãi hỏi, ánh mắt vô cùng bối rối, không biết Di Hoa đang đề cập đến người nào. Trước giờ nàng vốn rất kính trọng vị tỷ tỷ này. Thiên Diệp hồi hộp chờ đợi câu trả lời nhưng đột nhiên Di Hoa đứng dậy, tay vuốt nhẹ vạt áo đang vươn dài dưới nền đất:

– Hảo muội tử, đừng để tâm mấy câu nói vu vơ của ta, chỉ là thấy muội đang lâng lâng hạnh phúc nên ta trêu chọc vậy thôi. Thôi, cũng đã đến giờ ta đi thăm mộ mẫu hậu rồi, hẹn muội hôm khác trò chuyện tiếp nhé.

Di Hoa và Kim Linh rời đi trong sự ngạc nhiên của Thiên Diệp, nàng vẫn không tin là tỷ tỷ nói đùa, câu nói vừa rồi dường như ám chỉ người nào đó có liên quan đến hai chị em, nhưng nàng không biết hắn là ai, tỷ tỷ lại úp mở không thổ lộ. Thiên Diệp và Như Yên cũng không hỏi thêm, dắt tay nhau trở về cung.

******

Bên trong Hàn Nguyệt điện ở Quý Thủy Quốc, Lam Ảnh đang mở tiệc thiết đãi đoàn sứ giả của Huyễn Quốc, mọi người nâng ly vui vẻ, ai cũng cạn chén. Lam Ảnh hỏi Thái sư Huyễn Quốc, Âu Dương Nam:

– Trưởng sứ, ta có một thắc mắc, các vị vốn đến từ Đông Nam lục địa, sao lại vận trang phục của dân biên cương vùng Tây Bắc? Có điều chi khác thường hay sao?

Âu Dương Nam tự tin đáp:

– Bệ hạ có điều chưa tường, vốn mỗi khi tệ quốc xuất sứ đi đâu đó thì đều sử dụng trang phục của xứ đó để tránh tai mắt kẻ địch dòm ngó, với lại sẽ làm cho cư dân bản địa có thiện cảm hơn, nếu chẳng may có xảy ra chuyện gì thì cũng có thể nhờ họ giúp đỡ!

Lam Ảnh tặc lưỡi mỉm cười:

– Không thẹn là dân tộc tỉ mỉ, thần bí nhất Nhân giới, hôm nay nghe khanh nói, trẫm học thêm được một kiến thức thú vị. Thôi nào, chúng ta cùng cạn chén, xin cho ta gửi lời hỏi thăm đến Mễ thượng, khi nào sắp xếp được, trẫm sẽ tới thăm quý quốc một chuyến, mong Thái sư chuyển lời giúp.

– Thần thay mặt quân thượng tệ quốc, vui mừng cảm tạ lời chúc của bệ hạ, thật vinh hạnh khi được bệ hạ dời gót ngọc đến Huyễn Quốc một chuyến.

Những lời nói hoa mĩ không che đi được tham vọng của hai kẻ đang chúc tụng nhau, nếu quả thật Quý Thủy lôi kéo được thêm một đồng minh mạnh mẽ như Huyễn Quốc thì đại kế của Lam Ảnh và Bạch Tinh không còn khó thực hiện nữa rồi.

******

Trong khi đó tại biệt viện Dược Vương, ngoại ô Thái Dương Thành, cha con Khai Minh đang vừa đi dạo vườn hoa vừa trò chuyện. Khai Minh đã kể hết hai giấc mơ cho nghĩa phụ Khương Bách nghe. Dược Vương vuốt chòm râu dài tới ngực, ánh mắt nhắm nghiền, vừa đi vừa suy nghĩ. Đột nhiên Khai Phát chạy tới nói:

– Nghĩa phụ, đại ca, đệ vừa gặp một chuyện rất lạ, không biết phải làm sao nên vội chạy đến đây cấp báo.

– Là chuyện gì? đệ bình tĩnh, từ từ kể. Khai Minh hỏi.

– Vừa nãy đệ đang quét dọn sau dược phòng, bỗng thấy một bóng người kì lạ chạy ngang cánh cửa phía sau, đệ vội chạy theo xem là ai thì kẻ đó đã mất hút, đệ chỉ thoáng thấy dáng người hắn trông rất lùn, nhưng có điều thân pháp quá nhanh nên không thể nhìn rõ.

Dược Vương cả kinh biến sắc, vận khí một cái đã vọt tuốt lên mái ngói của sảnh trung tâm, ông đứng từ trên cao quan sát toàn bộ khuôn viên xem kẻ lạ mặt còn lai vãng hay không, nhưng nhìn kĩ một hồi thì không thấy kẻ khả nghi nào. Ông liền nhảy trở xuống hoa viên. Khai Minh vội chạy tới hỏi:

– Nghĩa phụ, có chuyện gì thế? Sao người có vẻ khẩn trương như vậy. Kẻ lạ mặt đó là ai? Người có biết gì về hắn không?

Khương Bách trầm ngâm không đáp, nét mặt thể hiện vẻ lo sợ bất thường, trước nay Khai Minh chưa từng thấy nghĩa phụ như vậy. Ông lủi thủi đi về phòng, quay lưng lại nói:

– Hai con cứ dùng cơm, không cần đợi ta, ta có chuyện cần suy nghĩ, cũng đừng quấy rầy ta, đêm nay ta cần sự yên tĩnh tuyệt đối!

Hai huynh đệ mắt tròn mắt dẹt chưa hiểu nguyên nhân, chỉ thấy nghĩa phụ làm ra vẻ quan trọng, khác hẳn phong thái điềm đạm tiêu dao hàng ngày. Khai Phát hỏi:

– Đại ca, sao nghĩa phụ khác thường vậy? Có điều gì đáng lo không? Sao đệ có cảm giác bất an, kẻ lúc nãy thân pháp quá nhanh, chắc cũng không hề tầm thường, liệu đêm nay có bình yên không?

– Đệ đừng quá lo, biệt viện chúng ta cao thủ như mây, nghĩa phụ và đệ cũng là hàng nhất đẳng, để ta dặn dò đội thân binh tăng cường canh gác, phòng khi có biến, ta cũng không chắc tên đó có thật sự rời đi hay chưa. Đêm nay e rằng biệt viện Dược Vương sẽ là một đêm rất dài, có kẻ lạ mặt đột nhập nhưng chưa rõ hành tung của hắn, Khương Bách lại rỏ ra lo lắng một cách kì lạ, xem ra ông đã lờ mờ đoán ra được lai lịch của kẻ đột nhập, nhưng dường như chưa chắc chắn nên tạm thời đóng cửa phòng nghiền ngẫm điều gì đó. Liệu thời khắc đó đang đến hay là một sát thủ trong nhóm Mười Hai Con Giáp của Bạch Tinh đến hành thích Khai Minh? Chúng ta cùng nín thở chờ đợi nhé!

Posted in

Bình luận về bài viết này