Đêm đó, ánh nến trong phòng Dược Vương không tắt, ông thức suốt đêm giở các thư tịch cổ ra tra cứu thông tin gì đó, có vẻ hối hả và lo lắng, cả ngày hôm nay ông không ăn gì, giam mình suốt trong thư phòng. Khai Minh lần đầu tiên thấy nghĩa phụ như vậy nên không yên tâm, liền sang phòng gõ cửa và hỏi:
– Nghĩa phụ! Người nghỉ ngơi một lát rồi dùng cơm đi, cả ngày nay người cứ ở trong thư phòng suốt sẽ mệt đấy! Hài nhi có chừa thức ăn cho người trong bếp, toàn là những món nghĩa phụ rất thích.
– Ta không thấy đói, các con cứ ăn rồi nghỉ ngơi sớm, ta đang bận việc rất quan trọng, khi nào xong tự khắc ta sẽ tìm con.
Khai Minh định hỏi thêm nhưng thấy Khương Bách có vẻ bận rộn nên chàng đành lủi thủi quay về phòng với nhiều nghi vấn trong lòng.
– Kẻ lạ mặt hôm nay là ai? Khai Phát vừa báo tin thì nghĩa phụ lập tức có biểu hiện kì lạ, không lẽ người biết kẻ đó? Sau đó lao vào thư phòng khoá trái cửa từ sáng tới giờ, thật là khó hiểu.
Chàng đang suy tư thì nghe có tiếng khẽ động trên mái ngói khu nhà gỗ phía Tây, Khai Minh lập tức đề khí phi thân lên mái nhà thì phát hiện một kẻ vừa lùn vừa béo, thân hình chỉ cao tới bụng chàng, gương mặt chằng chịt vết sẹo, có vẻ hốc hác, ánh mắt trắng dã, mái tóc màu hung đỏ, điều kì lạ là hai tay hắn rất dài. Hắn đang nhìn chằm chằm vào Khai Minh tỏ vẻ xua đuổi. Khai Minh hỏi:
– Ngươi là ai, từ đâu đến? Sao lại đột nhập biệt viện vào đêm hôm khuya khoắt thế này, nhất định không phải người tốt. Mau khai báo danh tính!
Kẻ lùn không đáp, không biết có hiểu tiếng Khai Minh nói hay không? Đột nhiên hắn vung một quyền rất nặng tấn công chàng, Khai Minh thấy quyền thế mạnh bạo không hề tầm thường liền lập tức vận công đón đỡ, chàng dùng chiêu ‘Quang Minh chỉ pháp’ bắn vào quyền kình đang tới, phá đi công kích của đối thủ, kẻ lùn không ngờ đối thủ lợi hại như vậy, bị sức dội của chỉ pháp đẩy lùi ba bốn bước, gương mặt tỏ ra sợ hãi. Mái ngói chịu không nổi kình lực do va chạm của hai cao thủ liền bị tung lên, vỡ hơn mấy chục miếng, rơi xuống bên trong căn phòng. Bỗng có tiếng la lớn:
– Tên khốn nào phá giấc ngủ của ta thế?
Thì ra đây là phía trên phòng ngủ của Khai Phát, hai người đánh nhau làm mái ngói rơi xuống phòng làm mất giấc ngủ của chàng nên liền la lên, đoạn phi thân lên mái nhà.
Vừa trông thấy Khai Minh và tên lùn, Khai Phát không nói không rằng vung chưởng lên tấn công tên lùn, kẻ đang tỏ ra sợ hãi, chợt Khai Minh lên tiếng:
– Tiểu đệ, dừng tay! Xem ra hắn không có ác ý, hơn nữa hắn không phải đối thủ của chúng ta. Để ta nói chuyên với hắn.
Khai Phát lùi lại thôi không tấn công tên lùn nữa, đoạn Khai Minh bước tới hỏi tên lùn:
– Ngươi có hiểu tiếng chúng ta nói không? Nếu có thì hãy trả lời đi, bọn ta không hại ngươi đâu. Ta là Khai Minh, Trấn Quốc công của Ất Mộc, nếu ngươi có cần ta giúp gì thì cứ lên tiếng.
Tên lùn nhìn Khai Minh một lượt rồi ánh mắt chuyển sang Khai Phát, thấy hai người trước mặt đều là thiếu niên anh tuấn, võ công cao cường, chính khí lẫm liệt nên sự sợ hãi từ từ giảm xuống. Chợt dưới sân có tiếng nói:
– Các ngươi xuống đây!
Thì ra Dược Vương Khương Bách đã mở cửa thư phòng bước ra từ khi nào. Tên lùn thấy Khương Bách thì mừng rỡ vội nhảy xuống và chạy tới quỳ xuống vái lạy lão, Dược Vương đỡ hắn đứng dậy và nói:
– Tiểu Thông, thì ra là ngươi. Thảo nào ta cảm thấy khí tức rất quen thuộc. Thế nào, tộc nhân của ngươi vẫn ổn chứ?
Khai Minh và Khai Phát nhìn nhau ngạc nhiên, hoá ra nghĩa phụ đã biết tên lùn này từ trước, dường như hắn cũng rất kính trọng nghĩa phụ, vừa nãy còn quỳ xuống chào ông ấy. Khai Phát nhanh miệng hỏi:
– Nghĩa phụ, người biết hắn ta sao? Sao trước giờ con không thấy hắn đến đây?
Khai Minh cũng đang nhìn Dược Vương đợi nghe câu trả lời. Dược Vương nói:
– Các ngươi theo ta vào trong.
Cả bốn cùng vào thư phòng Dược Vương. Sau khi yên vị, Dược Vương lên tiếng:
– Tiểu Thông, hai người này là nghĩa tử của ta, Khai Minh và Khai Phát. Người lúc nãy so chiêu thức với ngươi là Khai Minh, Trấn Quốc công đương triều Ất Mộc Quốc, ngươi có việc gì cứ việc nói ra, chúng ta sẽ nghĩ cách giúp ngươi, ta biết hôm nay ngươi đến đây chắc có việc muốn cầu ta.
Thì ra người lùn đột nhập hôm nay tên là Tiểu Thông, trưởng lão của tộc người lùn, tộc người này sinh sống ở Tùng Hoa Quốc đã hàng trăm năm nay, khi thịnh vượng dân số lên tới hàng vạn người, nhưng trải qua chiến tranh mất mát, hiện chỉ còn hơn trăm người sinh sống ẩn dật trong khu rừng nguyên sinh Vô Cực Sâm Lâm ở phía Bắc Tùng Hoa Quốc. Tộc người này sinh sống bằng việc đánh cá, săn thú, luyện thảo dược và nghiên cứu thuật trường sinh. Hơn trăm năm trước, tộc trưởng tiền nhiệm tên là Thạch Vọng sau nhiều năm miệt mài nghiên cứu y thuật, đã tạo ra được vô thượng thần dược ‘Trường Sinh Đơn’, giúp cải tử hồi sinh, cứu người chết sống lại. Phát minh này gây chấn động tam giới, khiến rất nhiều thế lực chú ý. Tuy Thạch Vọng căn dặn tộc nhân cố gắng giữ kín bí mật này, nhưng trong tộc có vài kẻ không phục y làm tộc trưởng, âm thầm cấu kết với Yêu giới, tiết lộ tin tức ra bên ngoài. Tin tức bị lộ khiến cho cuộc sống yên bình khép kín của tộc người lùn không thể duy trì được nữa, nhiều kẻ dã tâm đến từ Yêu giới và Ma giới liên tục dòm ngó Trường Sinh Đơn, nhiều lần tấn công bộ tộc của Thạch Vọng, khiến cho nhân lực càng lúc càng suy giảm, cho đến một hôm ngay cả Thạch Vọng cũng bị trọng thương sắp chết, y liền truyền lại bí phương chế tạo thần dược cho Thạch Hạo, người con trai độc nhất. Thạch Hạo thay cha giữ ngôi trưởng tộc, vừa chạy trốn kẻ thù, vừa bảo vệ tộc nhân, sau cùng hai mươi năm trước, cả tộc đang trên đường lẩn tránh sự truy sát của các thế lực từ Yêu giới và Ma giới, may mắn được Dược Vương Khương Bách – lúc này ông đang chu du Tùng Hoa Quốc để cứu người chữa bệnh – cứu sống cả tộc, sau đó ông đưa Thạch Hạo và tộc nhân ẩn cư trong Vô Cực Sâm Lâm cho tới ngày nay. Trước khi chia tay, ông còn dặn dò Thạch Hạo nếu tộc người lùn xảy ra chuyện gì, cứ sai người đến Ất Mộc tìm ông, nhất định ông sẽ ra tay tương trợ.
– Tiểu nhân hôm nay đến đây, vì để tránh tai mắt kẻ địch, nên không dám công khai vào phủ mà phải lén lút chờ đêm tối để diện kiến Dược Vương, kể cả mở miệng nói chuyện cũng không dám. Tiểu Thông nói.
– Bộ các ngươi gặp nạn gì hay sao? Khai Phát tò mò. – Đến cả nói chuyện cũng không dám.
Chợt bên ngoài một mũi phi tiêu xé gió bay vút vào trong phòng, nhắm ngay thái dương của Tiểu Thông bay tới, Dược Vương dùng tay bắn ra một viên thuốc cản mũi phi tiêu, đoạn la lớn:
– Có kẻ địch bên ngoài.
Khai Minh phóng vút ra ngoài thì thấy một tên hắc y nhân đang phi thân phía trên mái nhà, nơi lúc nãy chàng và Tiểu Thông so chiêu, có vẻ hắn đang muốn bỏ chạy do đã bị phát hiện. Khai Minh bình sinh rất ghét kẻ đánh lén núp bóng che mặt, chàng vội vận công lực lên ba ngón tay, sử chiêu ‘Thiên Quang Kiếm Chỉ’, từ ba ngón trỏ, giữa, áp út đẩy ra ba luồng khí kình, mỗi luồng mang khí tức băng công, hoả công và lôi công đánh vào kẻ hắc y kia, kình lực nhanh mạnh phóng tới khiến không khí xung quanh như bị nén lại, gã hắc y không dám khinh suất, vận công thủ hộ cơ thể, tạo ra một vòng tròn hắc khí che kín toàn bộ các chỗ hiểm yếu. Ba luồng chân khí đánh ra từ Khai Minh chạm vào vòng hắc khí đều như sông đổ ra biển, hoà tan biến mất không để lại dấu vết, nhưng một phần dư kình bị dội ngược ra xung quanh, khiến chỗ trúng băng công thì cây lá rủ héo, chỗ trúng hoả công thì bốc cháy dữ dội, chỗ trúng lôi công thì như bị sét đánh trúng, phá sập luôn cả mái ngói trên phòng Khai Phát. Hắc y nhân mượn thế tung người bay lên, hoàn toàn không bị tổn hại gì, cất tiếng khen:
– Hảo tiểu tử! Ba luồng kiếm chỉ quả nhiên lợi hại, quả nhiên anh hùng xuất thiếu niên, không thẹn là nghĩa tử Dược Vương. Hậu hội hữu kỳ.
Vừa nãy khi Khai Minh so chiêu với Tiểu Thông thì chỉ làm vỡ vài miếng ngói lẻ tẻ, nhưng kiếm chỉ của chàng khi va chạm vòng tròn hắc khí của tên hắc y nhân đó thì khí kình làm tan hoang cả một khu vực, cho thấy kẻ sát thủ hôm nay không hề tầm thường, nếu Dược Vương không phản ứng nhanh lẹ thì e rằng tính mạng của người lùn Tiểu Thông đã không còn. Kẻ địch ngoài võ công lợi hại ra, dường như cũng có phong phạm của một bậc tông sư, xem ra Khai Minh đang bị một thế lực nào đó nhắm tới, từ lần hành thích trên đường từ Tùng Hoa về Ất Mộc, đến cuộc đụng độ đêm nay. Dược Vương nói:
– Minh nhi, con xuống đây, ta có chuyện muốn nói.
Sáng hôm sau, trời vừa tờ mờ sáng, cánh cửa biệt viện Dược Vương đã mở ra, ba bóng người đem theo hành lí và cưỡi ngựa lên đường, nhìn kĩ thì ra là Khai Minh, Khai Phát và Tiểu Thông, họ đang trên đường đi về hướng Tùng Hoa Quốc, xem ra đêm hôm trước Khương Bách đã tiết lộ bí mật gì đó và hôm nay ba người lên đường thực hiện kế hoạch đã bàn. Họ không đem theo quân lính hay hộ vệ, chỉ có ba người lặng lẽ cưỡi ngựa đi vì không muốn gây sự chú ý, chắc hẳn chuyện này có liên quan tới thần dược Trường Sinh Đơn.
******
Trong khu rừng Thanh Lâm phía Tây Canh Kim Quốc, sương sớm còn chưa tan thì những tiếng vó ngựa và tiếng la hét đã xé toạc không gian. Cuồng Vương Hoàng Chung, đương kim quốc vương Canh Kim, đang dẫn đầu một đoàn thị vệ đi săn trong nắng sớm. Trên lưng ngựa là một vị vua cao lớn, tay cầm Xuyên Vân Tiễn, thân vận chiến giáp, gương mặt nghiêm trang. Bộ giáp bạc của ông hằn rõ những vết tích trận mạc, ánh mắt vẫn sáng như lôi điện giữa trời giông.
Bỗng trong rừng có tiếng sột soạt, thì ra là một con nai sừng tấm lớn, nó phóng như bay trước hàng loạt mũi tên của đội săn. Liên tục các tướng quân trong đội xạ tiễn nhưng đều không trúng nó, dường như con vật này có linh tính. Hoàng Chung im lặng quan sát con vật di chuyển né tránh giữa rừng mũi tên thì thấy xung quanh nó dường như có lớp khí lực bao phủ, nếu mũi tên gần chạm được nó lập tức bị đổi hướng. Xem ra không phải do thân pháp của con nai quá nhanh, mà do lớp khí tức bảo vệ thân thể nó làm các mũi tên không thể đi trúng đích. Lão vua già thầm nghĩ:
– Không lẽ đây là thần thú Tinh Hà Vũ Ly trong truyền thuyết? Nhìn kĩ thì có vẻ giống thật, nó có màu tím nhạt huyền bí, bao bọc quanh cơ thể là một lớp hàn khí trong suốt, lại còn lung linh như những vì sao, trên sừng có những dải dài bay phất phơ trong gió, đích thị là con vật huyền thoại đó rồi. Xem ra không dùng tới Xuyên Vân Tiễn có lẽ không thể thu phục nó được.
Đoạn Hoàng Chung hét lớn, vận nội lực giương cao cánh cung chuẩn bị phóng ra Xuyên Vân Tiễn, mũi tên tỏa ra hỏa khí nóng rực bốn phía, các thị vệ đứng cạnh đó chịu không nổi nhiệt lượng liền lùi lại đằng sau, không dám diên trì thêm. Cần biết rằng Xuyên Vân Tiễn là một trong các thần khí thượng cổ, năm xưa trong đại chiến Thần – Ma – Yêu – Nhân đã được Thiên Đế sử dụng để tiêu diệt Yêu quân, thần tiễn mang tính hỏa, khi phóng ra cần một người có công lực cực cao, nội lực không đủ sẽ bị phản phệ thiêu đốt mà chết, thần tiễn có sức công phá rất lớn, có thể đốt cháy hàng ngàn quân địch một khi rời khỏi cánh cung. Bỗng có tiếng nói cất lên:
– Hoàng thượng tam tư! Xuyên Vân Tiễn có sức mạnh rất lớn, nếu người dùng nó tấn công con thú kia, chỉ e cả khu rừng này sẽ bị đốt cháy mất. Đất Canh Kim của chúng ta ở gần sa mạc, quanh năm khô nóng, chỉ có khu rừng Thanh Lâm này giúp duy trì một chút không khí mát mẻ thưa ngài.
Người nói là Mạnh Đạt, tướng quân Canh Kim, một vị đại thần trung quân ái quốc. Hoàng Chung im lặng không đáp, ánh mắt ông chỉ kiên định nhìn về hướng con thần thú kia, dường như nó đang thách thức ông bắn trúng được nó. Cuồng Vương bá khí dâng lên, xem ra đã chấp nhận sự thách thức của Tinh Hà Vũ Ly. Ông vận nội công truyền qua Xuyên Vân Tiễn, mũi tên tỏa ra hỏa lực cực mạnh chuẩn bị phóng về phía con vật. Con Nai thần có vẻ cảm nhận được sự nguy hiểm nên liền dậm chân lấy đà, hàn khí toát ra tạo thành tấm khiên che chắn phía trước cơ thể, sẵn sàng nghênh chiến. Hoàng Chung hét lớn:
– Hãy đỡ!
Đoạn ông bắn Xuyên Vân Tiễn nhắm vào con nai, mũi tên đỏ rực như ngọn đuốc đang cháy bay về phía con vật, Tinh Hà Vũ Ly không hề nao núng, cúi đầu đẩy tấm khiên hàn băng ra đón đỡ mũi tên, một bên lửa, một bên băng va chạm tạo ra tiếng nổ lớn làm đổ rạp hàng loạt cây cổ thụ trong rừng. Tiếp theo đó, con Nai thần há miệng phun ra một luồng khí băng cực lạnh bao phủ toàn bộ Xuyên Vân Tiễn khiến ngọn lửa tắt ngúm, mũi tên không còn hỏa lực liền rớt xuống đất, Tinh Hà Vũ Ly ngẩng đầu nhìn Hoàng Chung, nở nụ cười rồi nói:
– Cuồng Vương Hoàng Chung không thẹn là một trong tứ đại thiên vương năm xưa, nhưng chỉ bấy nhiêu đó chưa đủ để làm phiền ta.
Nói xong nó phun ra một làn sương mở rồi biến mất không để lại dấu vết. Lão quốc vương Canh Kim không kịp phản ứng, ông chỉ biết tặc lưỡi tiếc nuối:
– Luôn cả Xuyên Vân Tiễn cũng không thu phục được nó, nhất định ta sẽ tìm và bắt được ngươi. Chờ đấy!
Mạnh Đạt thúc ngựa tiến lại gần và hỏi:
– Bệ hạ, con Nai đó nói được tiếng người ư? Vậy nó chính là con thần thú huyền thoại mấy trăm năm nay của Canh Kim Quốc chúng ta rồi, thật sự nó có tồn tại chứ không phải lời đồn.
– Đúng vậy! Hôm nay chúng ta may mắn gặp được nó, cả ta cũng chỉ nghe kể lại thôi. Không ngờ nó lợi hại như vậy, lại mang thuộc tính băng hàn, khắc tinh của Xuyên Vân Tiễn.
Hai người đang trò chuyện thi bỗng nhiên có tiếng cười lớn phía sau lưng:
– Hoàng Chung ơi, ngươi đã già rồi, đã đến lúc thoái vị nhường ngôi!
Có kẻ cả gan lớn mật dám kêu thẳng tên của hoàng thượng Canh Kim, thật ra là kẻ nào?