Đã một ngày trôi qua sau buổi chầu đầy biến cố, Thanh Khôi trở về nhà, một biệt phủ rộng lớn được ban cho cha chàng trước đây, Thái sư Thanh Phủ, trên có đề ba chữ: Phủ Thái sư. Thanh Khôi nhiều lần muốn dọn ra ở riêng với mẹ, nhưng mẹ chàng không nỡ rời xa lão Thái sư, vì trước đó họ có một chuyện tình rất cảm động, hồi sau sẽ rõ.
Trời chưa kịp sáng hẳn, sương đã buông dày như tơ liễu, từng giọt li ti đọng trên những tán lá của các cây cổ thụ trong vườn hoa viên, đọng trên lá sen trong hồ cá lớn, nhìn cảnh rất nên thơ và lãng mạn. Trong thư phòng lát toàn gỗ trầm hương, xông lên mũi mùi thơm đặc trưng của loại gỗ quý được vận chuyển từ Ngọc Phong Quốc về, Thanh Khôi đang đứng im lặng trước án thư, ngón tay miết nhẹ lên bản đồ biên giới, trong lòng chàng đang chất chứa rất nhiều tâm sự nhưng không thể tìm được người giải bày. Vốn trước giờ chàng đã quen độc lai độc vãng, cha là Thái sư, chàng là Tể tướng nhưng bản thân chàng không thích có nhiều mối quan hệ, vì đối với chàng không có chuyện gì qua loa, mỗi người bạn đều phải xứng tầm với chàng. Các quan lại dưới quyền rất muốn lấy lòng chàng, nào là quà cáp, nào là xin được gặp nhưng chàng đều từ chối thẳng thừng, có lẽ trong con người này có nội hàm rất sâu xa mà chưa tìm được tri kỉ để thấu hiểu.
Sau lưng chàng là ba người đang ngồi trên ghế gỗ hương: phụ thân chàng, Thái Sư Thanh Phủ, râu tóc đều đã bạc, nét mặt điềm tĩnh nhưng cương nghị, bên trái là đại phu nhân Phùng Hạnh, áo lụa tím sẫm, giọng nói nhỏ nhẹ, xinh đẹp sắc sảo, bên phải là Thanh Khang, bào đệ cùng cha khác mẹ, trước nay đều rất ghét Thanh Khôi và coi thường vì chàng là con của nhị phòng, đợi chàng có sơ hở là hắn liền châm chọc không chút nương tình.
– Huynh trưởng tài giỏi như thế, sao cuối cùng lại thất bại trong cuộc đua ghế Phò mã, há chẳng phải là thành sự bất túc, bại sự hữu dư hay sao? Cái gì mà thanh mai trúc mã, cùng nhau lớn lên, hóa ra công chúa từ lâu đã có ý trung nhân, càng tệ hơn là tân Phò mã vừa lập được đại công nơi chiến trường, huynh lấy gì ra để so sánh với người ta đây?
Nhị đệ Thanh Khang này trước nay quen được nuông chiều, ỷ lại có cha làm quan to nhất phẩm thì hống hách không xem ai ra gì, trêu hoa ghẹo nguyệt, chơi đùa ong bướm khắp kinh thành, nhiều lần gây sự với người khác, nhưng nhờ gia thế cây đa cây đề nên không bị trả thù. Mẹ y, đại phu nhân Phùng Hạnh vốn là trưởng công chúa Ất Mộc nên Thanh Khang tác oai tác quái cả một vùng không kiêng kỵ. Tuy vậy nhưng y không chăm chỉ học hành thi cử nên không kiêm giữ chức tước gì trong triều, so thần thái, thông minh, anh tuấn hay khí độ đều chỉ đáng xách dép cho đại ca Thanh Khôi. Lão Thái sư tuy biết mọi chuyện nhưng hiềm một nỗi vợ cả là đại công chúa, lại cưng chiều Thanh Khang hết mực nên ông cũng không tiện làm căng.
– Khang nhi! Không được vô lễ, đại ca con nhiều khi có tính toán khác không chừng, với cái đầu lợi hại như Khôi nhi thì chúng ta không đoán được nó đang nghĩ gì đâu, phải không Khôi nhi? Phùng Hạnh bề ngoài mắng con nhưng từng lời nói đều là đá xéo Thanh Khôi, nét mặt lại không hề che giấu vẻ hả hê. Đúng là mẹ nào con nấy, cùng một giuộc như nhau.
– Đủ rồi, các ngươi ồn ào quá, chuyện quốc gia đại sự, quyết định của thánh thượng, các ngươi có thể bình phẩm bừa bãi hay sao. Lão Thái sư nghiêm giọng quát, bầu không khí nhất thời trở nên căng thẳng.
Thanh Khôi quay lại, gương mặt không hề lộ ra cảm xúc, ánh mắt sâu xa nhìn về phía phụ thân:
– Thưa cha, hài nhi có chuyện muốn mời cha vào thư phòng để bẩm thưa!
Lão Thái sư thoáng nhìn thần sắc nghiêm nghị của con trai trưởng, bèn nói:
– Hai người ở đây từ từ dùng trà, lát nữa ta quay lại. Vừa nói ông vừa nhìn mẹ con Phùng Hạnh.
Đại phu nhân mặt lạnh tạnh đáp:
– Cha con hai người cứ tự nhiên, chúng tôi không dám quấy rầy đâu!
Thanh Khang cũng xen vào:
– Cha và đại ca cứ bàn quốc gia đại sự, con và mẹ nghe cũng không hiểu gì đâu! Hahaha, vừa nói hắn vừa cười cợt mỉa mai, như xát thêm muối vào vết thương của đại ca cùng cha khác mẹ này.
******
Tại Quý Thủy Quốc, gió phương Bắc thổi qua những hành lang bằng đá đen, mang theo mùi sương lạnh và mùi không khí hắc ám bao trùm xung quanh Huyền Băng Thành, kinh đô của đất nước. Trong Hàn Nguyệt điện phủ rêu cổ kính của Lam Ảnh, một đoàn sứ giả từ phương xa tiến vào, đoàn khoảng hơn mười người ăn vận lạ mắt, dường như đến từ biên cương Tây Bắc. Đi đầu là một người đàn ông trung niên vận trường bào màu chàm, mặt không râu, mắt nheo nhỏ, dáng cao lớn, gương mặt góc cạnh và tỏa ra khí tức mạnh mẽ, bọn thái giám và thị vệ đứng gần đó đều bị khí kình làm cho té ngã. Điều đó khiến cho Lam Ảnh chú ý, y vội giơ tay đẩy ra một luồng khí vô hình nhưng lạnh lẽo thấu xương hướng về luồng khí kình đó, hai kình lực va chạm vang lên tiếng nổ lớn gây chấn động Hàn Nguyệt điện. Những kẻ đi cùng đoàn sứ giả cũng bị sức dội của chưởng phong làm cho ngã ngửa, nằm la liệt trên sàn, đồ lễ cống phẩm rơi ra văng khắp điện, cảnh tượng trông thật tức cười. Tên trưởng đoàn vội mắng:
– Các ngươi thiệt là làm mất mặt, còn không mau dọn dẹp và đứng lên ngay ngắn cho ta!
Đoạn hắn quay sang cúi đầu hành lễ trước Lam Ảnh, tay dâng lên một hộp ngọc đen phủ bằng lụa nhung màu đỏ sẫm.
– Thần là Âu Dương Nam, Thái sư Huyễn Quốc, phụng mệnh vương thượng Mễ Trí, mang lễ vật và quốc thư đến dâng lên Lam thượng. Bệ hạ võ công cái thế, lúc nãy thần múa rìu qua mắt thợ, xin bệ hạ rộng lượng dung thứ!
Lam Ảnh ngồi nơi ngai vàng trên cao, mặc lam bào thêu hình rồng vàng, đầu đội vương miện đính ngọc trai phương Bắc, gương mặt lãnh đạm, dửng dưng nói:
– Trẫm nghe nói Huyễn Quốc hàng trăm năm qua không bước chân ra khỏi màn sương của mình, hành tung bí ẩn, hành sự cẩn mật. Hôm nay các vị lại vượt ngàn dặm xa xôi đến đây, trẫm nghĩ hẳn là có chuyện lớn.
Huyễn Quốc là một trong bốn quốc gia trung lập của Nhân giới, tọa lạc ở vùng Đông Nam của Ất Mộc, giáp biển và bao gồm vô số các đảo nhỏ, hình thành nên một quốc gia được bao bọc bởi huyễn thuật và thuật dịch dung. Người dân Huyễn Quốc rất tinh thông hai chú thuật này, họ dùng chúng để hành tẩu giang hồ. Huyễn thuật là việc sử dụng những kỹ thuật, phương pháp hoặc nghi lễ bí ẩn để gây hại cho người khác, thao túng tâm trí, hoặc đạt được mục đích cá nhân bằng tà thuật hay bùa chú cổ, tạo ảo giác cho người xung quanh khi bị thi triển lên người. Thuật dịch dung là khả năng thay đổi diện mạo để giả dạng người khác nhằm chiếm đoạt thân phận, lừa gạt và phá hoại hoặc để thực hiện âm mưu nào đó. Khắp lục địa rất ái ngại quốc gia này vì hành tung bí ẩn và bùa chú lợi hại của họ. Hơn hai mươi năm trước có tin đồn nữ nhân của Huyễn Quốc rất xinh đẹp và trắng trẻo, thế là nhiều cánh đàn ông tự xưng đại hiệp trên khắp giang hồ kéo đến vì tò mò và cũng có kẻ đi…tìm vợ, nhưng sau đó không có bất cứ một ai trở về, người ta đồn là họ đã chết một cách thần bí sau màn sương dày đặc che phủ quốc gia này.
Âu Dương Nam cười nhẹ, ánh mắt sắc lạnh cúi đầu đáp lời:
– Chúng thần vốn chọn cuộc sống an nhàn lánh đời, hàng trăm năm qua nhờ vào lớp sương mù dày đặc của núi Vô Nhai và rừng Thông Nguyên che chắn, không cho thế lực bên ngoài xâm chiếm, người dân an cư lạc nghiệp mà hưởng thái bình. Nhưng ba hôm trước, Đại Tế tư của tệ quốc quan sát thiên văn, tính toán thiên tượng, nhận ra được điềm báo đại kiếp sắp tới, vương thượng Mễ Trí lập tức họp bàn và quyết định phái thần đi sứ Quý Thủy, dâng quốc thư lên bệ hạ. Vương thượng biết trong số các vị vua khắp lục địa hiện nay, chỉ có bệ hạ xứng danh minh vương sáng suốt, nên thần không ngại vượt ngàn dặm xa xôi đến đây triều bái, dâng thêm nhiều lễ vật ra mắt bệ hạ!
Lam Ảnh trầm ngâm không đáp. Hắn mở hộp ngọc, bên trong là một tấm thếp vàng trên có đề ghi: Quốc thư Mễ Trí kính dâng! Hắn đọc lướt qua một lượt rồi tiện tay xé luôn bức thư, đoạn nói với Âu Dương Nam:
– Ta đã hiểu lai ý của vương thượng các ngươi, các vị đi đường xa đã mỏi mệt, ta đã căn dặn các thái giám và cung nữ chuẩn bị nơi nghỉ ngơi cho cả đoàn sứ, mời các vị vào trong, tối nay ta sẽ thiết yến đãi tiệc, tẩy trần cho các vị!
Thái sư Huyễn Quốc cúi đầu cung kính:
– Đa tạ bệ hạ, chúng thần cáo lui!
Đoàn sứ vừa đi, Lam Ảnh nở nụ cười nham hiểm, ánh mắt không giấu được sự đắc ý, không rõ trong bức thư của Mễ Trí đã viết gì, nhưng có vẻ đã làm cho một kẻ lạnh lùng, giỏi che giấu cảm xúc như vị vua Quý Thủy này cũng phải vui vẻ.
******
Trọng khi đó tại Thái Dương Thành, biệt viện Dược Vương, một đêm tối tĩnh mịch và yên ắng, chỉ có tiếng côn trùng kêu bên ngoài. Khai Minh đang chìm trong giấc ngủ sau bữa tiệc liên hoan mừng công hôm trước trong cung. Chàng lại nằm mơ và lần này cũng thấy hai người. Một người chính là ông lão áo trắng lần trước, râu tóc bạc phơ, cưỡi mây ngũ sắc, lưng đeo trường kiếm, tay cầm phất trần. Người còn lại thì không phải kẻ đã cưỡi hoàng kim thần ngưu, mà là một lão nhân vận hắc bào, gương mặt tà ác nghiêm nghị, dáng người cao lớn nhưng chàng cũng không nhìn rõ mặt, khí tức quỷ dị tỏa ra làm Khai Minh như nghẹt thở. Trong một không gian không có khái niệm về ánh sáng, cũng không tồn tại bóng tối, chỉ là vô tận hư vô, nơi thời gian như ngừng trôi, lão nhân áo trắng nói:
– Thời gian thắm thoát, mới đó mà kì hạn cho đại kiếp lần thứ ba đã đến gần, mọi việc hãy còn quá sớm, nguyên liệu cho món ăn vẫn chưa đủ. Có vẻ như ngươi đã quá gấp gáp rồi!
Lão nhân hắc bào tiếng nói vang vọng ù tai đáp lại:
– Ngươi nói không sai, haha, nhưng khi thời cơ chín muồi, bọn chúng tự khắc sẽ xuất hiện, còn rất mạnh mẽ và thú vị nữa là khác, haha!
Hắn vừa nói vừa cười, dường như là mọi chuyện đều đã nằm trong sự sắp đặt của hắn. Lão nhân bạch y tay vuốt râu, vầng trán cao nhăn lại, lão nói:
– Hai lần trước đã quá đủ rồi, các ngươi vẫn còn muốn chuyện đó xảy ra thêm lần nữa hay sao? Ta thật không dám nghĩ tới hậu quả.
– Chuyện này vốn dĩ không liên quan tới ngươi, chẳng qua tên khốn kiếp đó muốn vượt qua ta, nếu như hắn thích thì ta sẵn sàng chiều ý hắn. Hắc bào lão nhân đáp. Bạch y lão nhân lại nói:
– Ta đã đến khuyên hắn ba lần nhưng hắn cố chấp không nghe, còn đóng cửa miễn tiếp khách. Ta cũng chỉ còn biết đến gặp ngươi.
– Ta khuyên ngươi hãy khoanh tay ngồi nhìn, chuyện giữa ta và hắn không thể chỉ giải quyết bằng lời nói, thiên mệnh đã định, chúng ta không thể làm khác. Hắc bào lão nhân kiên quyết.
Không khí bỗng trở nên trầm lắng, cả hai đều nhất thời im lặng không nói thêm lời nào. Khai Minh nghe hai người nói chuyện nhưng chàng không hiểu gì cả. Bỗng bạch y lão nhân lên tiếng:
– Thôi được rồi, vậy thì để vận mệnh quyết định số phận của tam giới, ta sẽ thuận thiên mà làm, không can dự chuyện giữa hai ngươi, nhưng nếu nó vượt quá lằn ranh đỏ, ta sẽ không đứng nhìn, ngươi hãy nhớ lấy!
– Haha, ta vốn biết thiện tâm của ngươi, có điều ngươi đừng nói trước chuyện gì, khi đại kiếp đến, sẽ rất nhộn nhịp đấy! Cáo từ. Hahaha. Hắc bào lão nhân nói xong, cười một tràng dài và hóa khói đen biến mất.
Lão tiên nhân cưỡi mây ngũ sắc trầm ngâm hồi lâu, đoạn quay sang nói với Khai Minh:
– Ngươi đã gặp ta hai lần, đúng không nào!? Ngươi đã được nghe ta nói chuyện, hãy ghi nhớ trong lòng, vì khi thời khắc đó tới, ngươi sẽ cần ta hỗ trợ rất nhiều, chàng trai trẻ! Còn bây giờ thì tạm biệt…
Không gian hư ảo vỡ vụn, vang bên tai Khai Minh tiếng kêu meo meo, chàng giật mình thức giấc, thì ra là con thần thú Tiểu Miêu của nghĩa phụ Khương Bách đang trèo lên giường chàng, nó đang dùng lưỡi liếm tai và má của chàng, như một hành động đánh thức chủ nhân. Khai Minh lấy tay xoa đầu nó và nói:
– Nào nào, ta biết ngươi gọi ta dậy ăn sáng, đợi ta rửa mặt đã nhé, mèo con! Tiểu Miêu nhắm nghiền hai mắt và tựa đầu vào tay chàng, dường như nó đang cảm thấy ấm áp và được thương yêu từ chủ của nó, còn Khai Minh thì vừa tiếp tục trải qua thêm một giấc mơ kì lạ, có lẽ chàng sẽ nhanh chóng tìm hiểu và nghĩa phụ chính là cuốn bách khoa toàn thư sống động nhất.
Bình luận về bài viết này