Tại biệt viện ngoại ô Thái Dương Thành, nơi Khai Minh sinh sống cùng nghĩa phụ hai mươi năm qua, mặt trời đã ló rạng, gà đã cất tiếng gáy, ánh nắng chiếu rọi nơi đây làm cho ngôi nhà tranh nhỏ càng thêm huyền ảo và lung linh trong sương sớm. Khai Minh tuy đang là Trấn Quốc Đại Tướng Quân nhưng chàng quen sống giản dị từ nhỏ, nhiều lần Bạch Tinh hoàng đế định ban tặng chàng riêng phủ tướng quân nhưng chàng liên tục từ chối, Khai Minh không muốn phung phí quốc khố vào việc xây nhà cao cửa rộng cho chàng, thay vào đó có thể dùng số tiền này xây thêm đập ngăn lũ hay cất nhà cho dân lang thang cơ nhỡ trong thành. Đây cũng là đức tính mà nghĩa phụ Dược Vương rất ưng ý ở chàng. Khai Minh đang tản bộ trong hoa viên với rất nhiều hoa thơm cỏ lạ, kì trân dị thảo, trong lòng chàng đang có rất nhiều tâm sự muốn giải bày với nghĩa phụ nhưng lại ngại hỏi trực tiếp, ví như cha mẹ ruột của chàng là ai? Nghĩa phụ có con ruột hay không? Tại sao hai mươi năm nay người lại cam tâm an phận sống ẩn dật mà không quay lại trả thù, vạch mặt tên vua giả Bạch Tinh đó? Thân phận chàng có liên quan gì tới hai người kì lạ mà chàng đã gặp trong giấc mơ đêm hôm trước không? Hàng chục câu hỏi cứ lởn vởn trong đầu Khai Minh, chàng đang trầm tư thì giật mình vì nghe có tiếng la lớn:

– Thánh chỉ tới!

Chàng quay lại nhìn thì thấy một đám khoảng bốn người đang tiến vào biệt viện. Đi đầu là một vị thái giám trung niên tướng người nhỏ nhắn tên Cát Tường, theo sau có hai công công và một cung nữ. Cát Tường có dáng đi ẻo lả nhanh nhẹn, bước chân thoăn thoắt không hề phát ra tiếng động lớn, đủ thấy y cũng là một tay cao thủ cừ khôi, tay y cầm thánh chỉ bằng lụa vàng, giọng lanh lảnh ngân nga:

– Tinh sương ngọc chiếu càn khôn, vạn vật tịnh tâm nghe phán! Hoàng đế bệ hạ, tức đương kim vương Ất Mộc, đức cao vọng trọng, long nhan vui mừng, nay ban chỉ dụ.

Khai Minh chưa kịp bước ra nghênh tiếp đã nghe một tràng vần vè dài hơn cả khúc hát. Chàng lấy làm tức cười vì chất giọng eo éo của lão Cát Tường, truyền thánh chỉ lại còn bắt chước văn nhân thi phú ngâm thơ văn vẻ, rõ là thái giám lại học đòi làm văn quan, nhất thời chàng kìm nén trong lòng không dám thốt ra tiếng cười, vì dù sao y cũng là tay hầu hạ thân cận nhất của hoàng đế. Đột nhiên phía bên trong nhà, một giọng nói trẻ trung trầm đục đã cất lên trước:

– Ấy ấy! Thánh chỉ hay thơ phú đấy? Ngươi định đọc hết cả thiên văn lịch sử nước nhà à?

Người vừa nói chính là Khai Phát, thư đồng thân cận của Khai Minh, cũng được Dược Vương nhặt về nuôi từ nhỏ, cho theo hầu hạ Khai Minh. Hắn ló đầu ra từ trong màn, đầu bù tóc rối, miệng vẫn còn ngậm bánh bao nhưng mắt thì đã long lanh tỉnh táo. Cát Tường công công liếc Khai Phát một cái, hừ giọng mũi và nói:

– Hứ! Đây là thánh chỉ, không phải trò đùa. Truyền thánh ý là phải trịnh trọng, có vần điệu, có khí phách. Nể tình ngươi là người nhà của Đại Tướng quân nên ta bỏ qua, với lại xem ra ngươi tuổi còn trẻ nhưng khôi ngô tuấn tú, lão đây tha cho ngươi đó! Hứ! Đại Tướng quân tiếp chỉ.

– Thần Khai Minh tiếp chỉ!

Nói xong liền giơ tay ra hiệu cho Khai Phát cùng quỳ xuống. Cát Tường hắng giọng, hai tay giở thánh chỉ ra, đọc vang trong nắng:

– Phụng Thiên thừa vận, hoàng đế chiếu viết: Trấn Quốc Đại Tướng Quân Khai Minh tuổi trẻ tài cao, anh hùng xuất thiếu niên, liên tục lập công, vừa qua đã thay mặt trẫm dạy cho bọn Tùng Hoa Quốc một bài học. Có được điều này là nhờ ơn trên phù hộ, ban cho nước ta một nhân kiệt xuất chúng, nay trẫm xét công lao to lớn, thăng cho làm Trấn Quốc Công, hàm nhất phẩm đại quan, quân cơ đại thần, ban thêm mười vạn lượng vàng, hai mươi vạn nén bạc, một ngàn tấm lụa, mười cô hầu gái, mười vạn hộ phía Tây kinh thành, ngoài ra còn có thể cưỡi ngựa đi vào cung cấm không cần báo cáo. Sau khi nhận chỉ lập tức vào cung diện thánh. Khâm thử!

Cát Tường công công cuộn thánh chỉ lại giao cho Khai Minh và dặn dò:

– Trấn Quốc Công xin hãy lĩnh chỉ tạ ân rồi mau chóng vào chầu, đây là lần đầu tiên một người được ban thưởng trọng hậu như vậy. Mong Quốc Công gia sau này tiếp tục ra sức vì bệ hạ, vì Ất Mộc hùng cường, lão nô xin cáo lui về triều phục mệnh.

Khai Minh tiếp chỉ tạ ơn rồi tiễn đoàn người của Cát Tường ra khỏi biệt viện. Khai Phát chạy đến giật lấy thánh chỉ chăm chú đọc rồi nói:

– Đại ca, huynh thật có phước, hoàng thượng ban tặng biết bao nhiêu là bổng lộc, phần thưởng to lớn, nhất là mười cô hầu gái, huynh nhớ cho đệ một cô nhé, hahaha, để các cô gái đó thay đệ chăm sóc cho huynh.

Khai Minh nghiêm nghị nói với thư đồng, người mà chàng coi như đệ đệ ruột này:

– Đệ chớ có nói càn, ban thưởng nhiều chứng tỏ hoàng thượng càng cần ta hơn và đó là áp lực cho ta. Nên nhớ chơi với vua như chơi với cọp, xưa nay đại thần công cao lấn chủ đều không có kết cục tốt, hơn nữa vị hoàng đế này còn không phải…

Khai Phát đang định hỏi không phải chuyện gì thì Dược Vương Khương Bách lên núi hái thuốc trở về, vừa bước vào cổng ông đã nói lớn:

– Hai con xem ta hôm nay thu hoạch được gì nào? Là Mai Sơn Linh Chi, có công dụng cải tử hồi sinh, thật đáng mừng!

Hai người chạy lại giúp nghĩa phụ, Khai Minh thì dìu Dược Vương còn Khai Phát thì đem giỏ thuốc vào trong dược phòng. Đoạn chạy ra khoe:

– Nghĩa phụ, người xem hôm nay đại ca được ban thưởng gì nào, người đọc thánh chỉ là biết ngay!

Khương Bách giở ra xem thì thấy quá nhiều ân huệ, tự dưng dồn dập đến thế này e rằng không hẳn là chuyện tốt, ông định mở lời nói chuyện với Khai Minh thì chàng nói:

– Nghĩa phụ, bệ hạ triệu con vào cung, con phải nhanh chóng có mặt, có chuyện gì về nói sau nhé!

******

Buổi chầu sáng hôm đó tại Ngọc Minh Điện, văn võ bá quan tề tựu đông đủ, xếp thành hai hàng chỉnh tề. Hoàng đế Bạch Tinh ngồi trên ngai vàng, vận long bào tím nhạt, ánh mắt bình hoà nhìn xuống hai hàng văn võ, đứng đầu quan văn là Tể tướng Thanh Khôi, đứng đầu quan võ là Quốc công Khai Minh, bên tay trái Bạch Tinh là Cát Tường công công, bên tay phải hắn là cận vệ Hàn Mục, kẻ theo hắn đã lâu, rất mực trung thành. Bạch Tinh giơ tay ra hiệu cho Cát Tường tuyên chiếu:

– Bệ hạ có chỉ: Trấn Quốc công Khai Minh, vì công lao dẹp yên phản loạn, giữ vững biên cương, giúp lòng dân quy phục triều đình, nay trẫm thay mặt hoàng thất ban cho đại hôn, thành thân với nhị công chúa Thiên Diệp. Đợi chọn được ngày lành tháng tốt sẽ long trọng cử hành, bá quan và nhân dân cả nước cùng vui!

Hàng loạt ánh mắt đổ dồn về Khai Minh. Có ngưỡng mộ, có ganh tỵ, có cả thù ghét. Riêng Thanh Khôi, Tể tướng Ất Mộc, đứng đầu hàng bên phải, gương mặt thẫn thờ chất chứa nỗi uất ức không tên, dường như hắn vừa bỏ lỡ một thứ gì đó. Nguyên là Thiên Diệp và Thanh Khôi từ nhỏ đã cùng lớn lên bên nhau, cùng học một thầy, do cha của Thanh Khôi là lão Thái sư Thanh Phủ nên chàng được vào cung học chung với hoàng tử và công chúa, cả hai có thể xem như thanh mai trúc mã. Lâu ngày Thanh Khôi nảy sinh tình ý với công chúa Thiên Diệp, nhưng vì ngại ngùng nên chưa nói ra, định bụng sẽ nhờ cha bẩm tâu với hoàng thượng xin ban hôn, chàng thiết nghĩ cha chàng có công với triều đình, chức cao quyền trọng nên hôn sự đó sẽ được đồng ý, nào ngờ chưa kịp tỏ tình thì hoàng thượng đã ban hôn cho Thiên Diệp và Khai Minh. Người tính không bằng trời tính, tự dưng Tùng Hoa Quốc nổi loạn làm cho Khai Minh có cơ hội được dịp thể hiện và điều Thanh Khôi không mong đợi nhất lại xảy ra, Khai Minh dẹp yên quân địch, được phong Quốc công, địa vị đã cao hơn chàng, nay lại được gả công chúa, người mà chàng đã thầm thương trộm nhớ từ lâu. Thanh Khôi không nhịn được khẽ liếc Khai Minh một cái.

Bên cạnh Bạch Tinh, cận vệ Hàn Mục lẩm bẩm:

– Bệ-hạ… người luôn… thấu hiểu ai… x-x-xứng đáng…

Thì ra hắn là một kẻ cà lăm, bị tật nói lắp nhưng rất thích nói chuyện. Hoàng đế Bạch Tinh cất tiếng hỏi, vang vọng khắp Ngọc Minh điện:

– Thế nào Trấn Quốc công, ngươi có đồng ý hôn sự này không. Sau khi thành thân, ngươi sẽ trở thành Phò mã, con rể của ta, sau này ta cũng yên tâm giao lại Ất Mộc cho ngươi!

Câu nói vừa dứt, bá quan liền xôn xao bàn tán, không ngờ bệ hạ lại ưu ái Khai Minh đến như vậy, họ thi nhau tranh luận:

– Ngài ấy thật may mắn, bệ hạ sẽ truyền ngôi cho ngài ấy.

– Đại hoàng tử bị thiểu năng, nhị hoàng tử sức khoẻ không tốt, tam hoàng tử ham chơi lêu lổng, tứ hoàng tử nhu nhược yếu đuối, xem ra vị phò mã này sẽ kế thừa đại thống rồi.

– Tên đó còn trẻ mà hưởng nhiều đặc ân như vậy, thật đáng ghét!

Khai Minh ngạc nhiên vì hôn sự này, nhưng do chàng và Thiên Diệp đã có tình ý từ trước nên vừa thẹn vừa vui mừng, chàng gật đầu đồng ý:

– Thần xin đa tạ đại ơn đại đức của bệ hạ, nguyện hết mình vì bệ hạ!

Thiên Diệp đứng sau tấm màn phía sau bệ rồng, gương mặt đỏ như gấc chín, bàn tay nàng siết chặt tay của tỳ nữ Như Yên, tim đập thình thịch chỉ sợ Khai Minh vì lí do gì đó mà từ chối, nay nghe chàng đồng ý thì gương mặt giãn ra, lòng thấy vui sướng. Như Yên thấy chủ tử như vậy cũng vui lây và cười tít mắt.

Bạch Tinh khẽ nhìn Thanh Khôi xem phản ứng của chàng, thì thấy vị Tể tướng gương mặt lúc xanh lúc đỏ, xem ra đang rất tức giận, quả đúng với kế hoạch chia rẽ của hắn. Hắn bồi thêm một câu:

– Chuyện này giao cho Tể tướng Thanh Khôi soạn thảo ý chỉ của ta, bố cáo thiên hạ để cả nước cùng vui!

Thanh Khôi lĩnh chỉ và xin thời gian một ngày để soạn chiếu, không quên ném ánh mắt thù hận về phía Khai Minh. Bạch Tinh quan sát từ xa và nở nụ cười đắc ý.

******

Sau khi buổi chầu kết thúc, triều thần tản dần khỏi điện Ngọc Minh. Nhiều người tiến đến chúc mừng Khai Minh. Có kẻ giả lả, có người thật tâm, cũng không thiếu ánh nhìn ganh tỵ sau lớp mặt nạ triều phục. Hàn Mục, dáng người nhỏ, khăn giáp chỉnh tề, ánh mắt sáng như trăng, nhẹ nhàng tiến tới trước Khai Minh. Hắn đứng thẳng chắp hai tay, rồi cúi đầu thật sâu:

– K-k-khai… Khai… K-k-khai quốc công… — Chúc… chúc mừng… người… đ-đã có… được cả… vinh… quang và h-hôn…ư-ước.

Câu nói kéo dài gần nửa canh giờ trong ánh mắt dở khóc dở cười của một vài quan binh gần đó. Nhưng Khai Minh chỉ gật nhẹ, không tỏ vẻ khinh thường hay ngạc nhiên. Chàng biết rõ, trong tiếng nói lắp bắp ấy là một tấm lòng trung hậu thật sự. Ngay sau đó, tiếng quạt xếp lại vang lên phạch phạch. Thanh Khôi bước đến, gương mặt đã bình hoà hơn, ánh mắt che đi sự đố kỵ bên trong, trịnh trọng nói:

– Bổn tướng chúc mừng Quốc công gia. Vừa lập đại công, lại sắp trở thành phò mã… quả nhiên song hỉ lâm môn.

Tiếng nói của chàng không lớn, nhưng nhiều vị quan chưa rời khỏi điện đều nghe thấy và quay lại nhìn, quả nhiên Tể tướng bụng dạ rộng rãi, người ta đồn hai vị trọng thần bất hoà vì công chúa Thiên Diệp, nhưng hôm nay Thanh Khôi lại chúc mừng Khai Minh. Đúng là tin đồn thất thiệt. Bọn họ đâu có ngờ rằng phía sau từng câu chúc đó lại ẩn chứa sự ganh ghét âm thầm của vị Tể tướng đạo mạo này.

Phía sau màn gấm, Như Yên để ý công chúa, nàng nhìn thấy đôi má công chúa đỏ bừng. Thiên Diệp quay người đi, như muốn né tránh ánh nhìn và giấu đi sự ngại ngùng nhưng khoé môi vẫn không che được nét e lệ pha lẫn hân hoan. Mối tình của nàng và Khai Minh sắp đơm hoa kết trái sau nhiều năm ấp ủ, còn gì bằng khi được đích thân hoàng đế ban hôn trên đại điện. Đôi trai tài gái sắc của Ất Mộc sắp thành thân, đúng là chuyện vui đến liên tục.

******

Tại ngự thư phòng phía sau Ngọc Minh điện, hương trầm nhè nhẹ lan giữa không gian tĩnh mịch. Thanh Khôi đứng thẳng trước long án, thần sắc ôn hòa nhưng ẩn sau đó là từng lớp sóng ngầm.

– Bệ hạ, thần có điều muốn thưa.

Hoàng đế Bạch Tinh vừa phê duyệt tấu chương vừa gật đầu cho phép.

– Năm xưa, chính người từng hứa rằng sau này khi trưởng thành sẽ ban hôn cho thần và nhị công chúa, nhưng sao hôm nay người lại hạ chiếu gả công chúa cho Khai Minh? Mong bệ hạ giải đáp thắc mắc này của thần, thần và công chúa vốn là…vốn là…thanh mãi trúc mã từ nhỏ.

Giọng chàng vẫn điềm đạm, nhưng lại chậm rãi và ấp úng như chất chứa cảm xúc sâu thẳm, dù sao thì Thanh Khôi cũng vừa tròn hai mươi hai tuổi, chỉ là một chàng thanh niên. Bạch Tinh dừng bút, ánh mắt vẫn dõi theo tấu chương trước mặt:

– Chuyện nhân duyên, vốn do trời định. Đúng là trẫm có đề cập chuyện đó khi các ngươi còn nhỏ nhưng chưa hề tuyên chỉ chính thức, phụ thân ngươi cũng chưa từng đặt vấn đề với trẫm về chuyện hôn sự này. Hôm nay, khi thời thế đổi thay, Khai Minh vừa lập công nơi tiền tuyến, trong tay hắn nắm binh quyền, quản lý hàng vạn tinh binh của Ất Mộc ta, nếu không ban thưởng tương xứng, lỡ như làm cho hắn sinh lòng không phục, có ý tạo phản, chúng ta không thể dàn xếp được kết cục đâu.

– Nhưng thần… không phục, hắn có tài nghệ gì hơn hạ thần chứ, hơn nữa ngài có thể lấy lại binh quyền của hắn với lí do chiến tranh đã chấm dứt kia mà.

Bạch Tinh ngẩng đầu lên nhìn Thanh Khôi. Lần đầu tiên, đôi mắt ông ta ánh lên tia nhìn lạnh lẽo cương quyết:

– Ái khanh bình tĩnh, đúng là tài năng của ngươi không hề thua kém hắn, nhưng nay sự việc đã như vậy, Khai Minh vừa ca khúc khải hoàn trở về, nếu ta lấy lại binh quyền sẽ sinh lòng nghi ngờ cho hắn, các tướng lĩnh dưới trướng hắn cũng sẽ không phục khi chủ tướng của chúng bị đối xử tệ bạc, điều này dễ sinh binh biến, hiện nay đại quân đồn trú trong Thái Dương thành phần lớn đều là người của hắn, nếu xảy ra chuyện thì tính mạng của hoàng tộc sẽ bị đe doạ. Trẫm đã cân nhắc lợi hại nên mới đưa ra quyết định ban hôn. Hoàng thất còn nhiều vị công chúa dịu dàng xinh đẹp, trẫm có thể mai mối cho ngươi với một vị công chúa khác không kém Thiên Diệp.

Bạch Tinh ra sức dụ dỗ và khích tướng Thanh Khôi, hắn thừa biết chàng yêu Thiên Diệp từ nhỏ, tình cảm này rất sâu đậm, đâu dễ gì thay thế bằng người khác được. Chàng càng từ chối và tỏ ra không phục, càng đi vào cái bẫy mà hắn và Lam Ảnh đã vạch ra từ trước: gây chia rẽ hai trụ cột của Ất Mộc, để bọn chúng dễ bề thâu tóm mà không cần tốn nhiều công sức. Thanh Khôi ủ rũ và thất vọng tràn trề, chàng cúi đầu và nói:

– Thần xin đa tạ thịnh tình của bệ hạ, nhưng hiện giờ thần không thể chấp nhận người khác, thần xin cáo lui, bệ hạ hãy nghỉ ngơi!

Bên ngoài ngự thư phòng, gió đã bắt đầu thổi, làm cho lòng người thấy se lạnh và càng lạnh hơn nữa khi bên trong cung cấm lại ẩn chứa quá nhiều âm mưu thâm độc, chúng diễn ra từ từ và không biết sẽ thảm khốc đến mức nào nếu Bạch Tinh và Lam Ảnh đạt được kế hoạch của chúng. Hai chàng trai trẻ của Thái Dương thành ngày càng bị xa cách bởi thủ đoạn tinh vi của kẻ địch, thời khắc cơn bão ập tới Ất Mộc Quốc chắc không còn xa nữa.

Posted in

Bình luận về bài viết này