Phía dưới bệ rồng của Bạch Tinh có một mật thất sâu dưới lòng đất, một bóng áo đen đang cầm đuốc đi xuống, chính là hoàng đế Ất Mộc giả mạo – Bạch Tinh. Hắn mở cánh cửa đá có chạm khắc hình chó ba đầu của địa ngục và đi vào bên trong. Không gian bên trong rất rộng lớn, to bằng một phòng họp đủ sức chứa cả trăm người. Phía dưới sàn là một lớp thảm được xây bằng hắc thạch. Trên tường là những phù văn lạ lẫm, hình thù kì quái, gương mặt hung tợn, mỗi lần ánh lửa trên bó đuốc lay động, chúng dường như cũng chuyển động âm thầm.

Ở chính giữa sảnh, mười hai chiếc ghế đá được xếp hình vòng tròn, mỗi chiếc ghế là hình đại diện cho mười hai con giáp, còn một chiếc ghế to nhất được xếp phía trên ngai cao, xung quanh sắp sẵn bốn mươi chín ngọn nến làm sáng rực cả mật thất, chiếc ghế đó là dành cho Bạch Tinh. Hắn vừa an tọa liền vỗ tay ba tiếng, lập tức có mười hai bóng ảnh thoắt ẩn thoắt hiện và ngồi vào từng vị trí của mỗi chiếc ghế đã xếp sẵn theo bố cục.

Không khí trong điện đang tĩnh mịch thì Bạch Tinh lên tiếng:

– Chào các vị! Đã lâu rồi chúng ta mới tập hợp được đầy đủ thế này! Trẫm rất vui mừng được gặp lại chư vị.

Một kẻ đeo mặt nạ hình Rồng lên tiếng, hắn cao lớn vạm vỡ, giọng nói trầm và vang rền:

– Thần thay mặt các huynh đệ kính chúc bệ hạ vạn phúc kim an! Không biết hôm nay người triệu tập tất cả chúng thần là có chuyện hệ trọng gì hay không? Đã hơn mười năm rồi chưa có đông đủ như vầy.

Một kẻ khác đeo mặt nạ hình con Mèo, dáng người nhỏ nhắn, giọng nói nhẹ nhàng và trong trẻo, có lẽ là một cô gái, tiếp lời:

– Long đại ca nói đúng, chắc hôm nay bệ hạ vĩ đại của chúng ta gặp nan đề nên mới triệu tập cả nhóm chúng ta để làm một việc lớn cho ngài.

Một tên vai u thịt bắp mang mặt nạ hình con Chó, giọng sang sảng như tiếng chuông đồng, hỏi dồn:

– Bệ hạ xin hãy cho biết lí do, có phải muốn chúng thần giết một tên quan chó má nào không? Nếu vậy thì chỉ cần giao chuyện đó cho thần, lập tức dâng cái đầu hắn lên cho ngài, hahaha.

Bạch Tinh chậm rãi đáp lời:

– Tiểu Tuất ngươi chớ nóng vội, chuyện đâu còn có đó, đúng là ta muốn các ngươi giết người, nhưng không phải một người, hơn nữa những kẻ này võ công không kém, nên ta mới cẩn thận triệu tập tất cả các ngươi để cùng lên một kế hoạch thật chu toàn, ta không muốn có bất cứ sai sót nào.

Mười hai tên nhìn nhau, không ai nói lời nào. Chúng biết rằng khi Bạch Tinh nói vậy thì những kẻ mà bọn chúng sắp đối phó đều không hề đơn giản, có thể là những cao thủ hạng nhất trong võ lâm hay trọng thần của một nước nào đó. Nguyên bọn này chính là nhóm sát thủ khét tiếng giang hồ, có tên là Mười Hai Con Giáp. Bọn chúng xuất thân tạp nham tứ xứ, mỗi kẻ nếu không phải là sơn tặc, cướp biển thì là cường hào ác bá, phản bội sư môn, giết người cưỡng hiếp, không chuyện ác nào không làm. Khoảng hai mươi năm trước, Bạch Tinh chu du thiên hạ ra tay cứu vớt và giúp đỡ bọn chúng, sau đó tập hợp chúng lại, tổ chức thành nhóm sát thủ như hiện nay. Đứng đầu trong bọn chúng là tên đeo mặt nạ hình Rồng lúc nãy nói chuyện, được gọi là Long đại ca, mỗi tên còn lại cũng đeo mặt nạ hình con vật mà chúng đại diện, trong bọn có nam có nữ đầy đủ, nhưng đặc biệt là bọn chúng không hề biết tên và gương mặt thật của nhau, dù đã cộng tác gần hai mươi năm nay. Bạch Tinh lập ra tổ chức này nhằm phục vụ các mưu đồ chính trị của hắn, nếu trong triều có vị quan nào chống đối các chính sách của hắn thì đều gặp nạn diệt môn, hung thủ lại hành động vô cùng thần bí, không để lại bất kì dấu vết nào. Bằng thủ đoạn đó, Bạch Tinh đã thanh trừng rất nhiều vị quan thanh liêm trung thành với Khương Bách ngày trước, đưa tay chân thân tín của hắn lên thay thế, xa hơn hắn còn dùng bọn này bí mật ám sát các vị quan lớn của các quốc gia nhỏ lân cận, gây bất ổn trong khu vực và tạo ra vô số các cuộc chiến tranh lớn nhỏ giữa Ất Mộc với các nước lân bang trong hai mươi năm nay, có lẽ việc ám sát tể tướng Tùng Hoa Quốc lần trước cũng do hắn chỉ đạo bọn sát thủ này ra tay. Bạch Tinh hỏi:

– Tiểu Hợi, lần trước sai ngươi hành thích tên Khai Minh đó sao lại thất bại trở về? Trẫm chưa được nghe báo cáo.

Kẻ đeo mặt nạ hình con Lợn, dáng người thấp lùn, béo tròn bỗng ấp úng:

– Dạ…dạ…bẩm…bẩm bệ hạ, thần không ngờ tên đó võ công cao cường như vậy, là do thần chủ quan, mong bệ hạ trách tội!

Nói xong hắn quỳ xuống chờ phạt, nhưng một kẻ đeo mặt nạ Khỉ, dáng cao gầy, tay chân thon dài và tác phong nhanh nhẹn, cất tiếng khàn đục:

– Lần này ngươi hết chối tội, suốt ngày ăn no rửng mở, sáng ra sòng bạc tối vào kĩ viện, võ công tệ hại như ngươi thì hành thích được ai, bệ hạ hãy phạt hắn thật nặng vào!

Khỉ và Hợi trước giờ bất hòa như nước với lửa, có cơ hội là lập tức đâm thêm một nhát. Một giọng nữ the thé cất lên bên cạnh Hợi:

– Bệ hạ tha tội, Hợi đúng là có chủ quan nhưng đối phương cũng không phải kẻ tầm thường, lại đi với ba vạn đại quân khí thế đang lên, xin ngài hãy cho hắn lập công chuộc tội.

Hợi khẽ liếc nhìn kẻ vừa xin cho mình, là một nữ nhân đeo mặt nạ Rắn, hắn hơi bất ngờ vì trước nay cả bọn không ai bênh vực ai, bọn chúng thường hoạt động độc lập và cũng rất ít khi tập hợp cả bọn như thế này, điều này làm cho hắn nhất thời ngơ ngác. Bạch Tinh quan sát cả bọn rồi cất giọng trên ngôi cao:

– Nể tình tiểu Tỵ xin cho ngươi, hơn nữa ngươi cũng làm cho hắn trúng độc bị thương, kể ra cũng không hoàn toàn thất bại nên trẫm không tính toán với ngươi lần này, đứng dậy đi!

Hợi đứng dậy khẽ gật đầu với Tỵ như hành động cảm ơn, điều này không thoát khỏi pháp nhãn của một kẻ giỏi quan sát gần đó, tiểu Tý. Bạch Tinh cất tay phát cho mỗi tên mười hai cẩm nang màu tím. Hắn dặn dò:

– Chư vị theo mật lệnh mà làm, nếu phát sinh biến số thì báo cáo trực tiếp với ta! Tan họp.

Một ngọn gió khẽ lay động làm tắt bốn mươi chín ngọn nến, trả lại sự im lặng thường ngày trong mật thất, cả bọn biến mất không để lại dấu vết nào.

******

Ba ngày sau lần gặp dưới mật thất, Bạch Tinh hôm nay đến Lạc Thiên Hội Nghị Đình để tham dự cuộc họp năm năm một lần chọn ra Chủ tịch Hội đồng Thế giới. Lạc Thiên Hội Nghị Đình treo lơ lửng giữa tầng không, những đám mây bay ngang tôn thêm sự huyền bí, những cơn gió mát thổi nhẹ làm cho các chuông gió phía trên đỉnh đại điện vang lên tiếng ngân du dương dễ chịu, ánh sáng phản chiếu từ các mặt kính lấp lánh màu vàng tượng trưng cho quyền lực hoàng gia. Hôm nay đã tới kì Ngũ đại quốc cùng mười quốc gia thần phục họp mặt mỗi năm năm một lần, nhằm bầu chọn ra vị Chủ tịch mới điều hành Hội đồng Thế giới. Chính điện bày biện một bàn dài to đẹp, có chạm khắc hình rồng phượng, hai bên là hai dãy ghế dành cho các vị vua, mỗi bên gồm bảy chiếc tương ứng với mười bốn quốc gia không phải Chủ tịch, hai ghế đầu ở mỗi bên lần lượt là bốn quốc gia lớn: Ất Mộc, Mậu Thổ, Bích Hỏa và Canh Kim, vị trí chủ tọa của nhiệm kì hiện tại là dành cho vị Chủ tịch đầy quyền lực đến từ Quý Thủy, quốc vương Lam Ảnh, hắn đang chễm chệ trên ghế cao, gương mặt không hề bộc lộ chút cảm xúc nào, có điều lần này hắn tự nguyện xin rút không tái cử nhiệm kì hai và hắn đề xuất Bạch Tinh, vua của Ất Mộc thay thế. Bốn nước lớn còn lại có vẻ không mặn mà tranh cử, nguyên nhân bên trong thì vẫn còn là một dấu hỏi, có vẻ như Bạch Tinh một mình một ngựa và sẽ dễ dàng chiến thắng.

Ngồi cạnh Lam Ảnh ngay bên trái hắn là Bạch Tinh, kẻ đang mỉm cười ôn hòa, hai tay chắp lại để trên bàn, dáng vẻ khiêm cung, vai khoác long bào tím nhạt, thần sắc điềm tĩnh, ánh mắt nhu hòa, dường như tự tin rằng mình sẽ đăng quang. Quốc vương Mậu Thổ là Thiên Linh ngồi bên cạnh Bạch Tinh. Thiên Linh là một vị minh quân, tướng mạo khôi ngô, gương mặt phúc hậu, võ công cao cường, thần thái thoát tục, chàng rất được lòng dân Mậu Thổ và danh tiếng hiền quân của chàng vang khắp bốn bể. Ở phía đối diện là hai vị vua của Bích Hỏa Quốc và Canh Kim Quốc. Nữ vương Minh Phượng của Bích Hỏa ngồi gần Lam Ảnh, bà là một tuyệt sắc giai nhân, được giang hồ xưng là thiên hạ đệ nhất mỹ nhân, ngoại hiệu Mĩ Vương, tính tình bộc trực thẳng thắn, ghét ác như thù, thương dân như con, võ công vô địch một vùng Nam viễn. Kế cận bà là lão quốc vương Hoàng Chung của Canh Kim, ông tuổi đã cao, nhưng sắc mặt hồng hào, dáng người cao lớn, gương mặt hiền hòa lộ ra chính khí, ngoại công đỉnh cao, năm xưa từng đánh bại vô số kẻ địch đến từ Ma Giới, là một đại cường giả đến từ phía Tây khô cằn. Năm vị vương của năm đại quốc lớn mỗi người mỗi vẻ nhưng đều là cao thủ tuyệt đỉnh của Nhân giới, là trụ cột chống lại Ma giới và Yêu giới hoành hành nhân gian.

Người điều hành chương trình tuyên bố:

– Nhân danh các vị vua cao quý tại thượng, ta xin phép được tiến hành nghi thức bầu chọn tân Chủ tịch Hội đồng Thế giới, kính mong các vị bỏ phiếu công tâm và chọn ra được một đại hiền nhân phục vụ lợi ích cho Nhân tộc chúng ta, tiếp nối những chủ trương và chính sách đúng đắn của Lam Ảnh bệ hạ, người đã vì cái chung mà rút lui do sức khỏe không bảo đảm, nhường lại cho tân vương mới xứng đáng hơn!

Minh Phượng khẽ liếc nhìn Thiên Linh, hừ giọng mũi và nói thầm:

– Đáng khinh, cái gì mà rút lui vì cái chung, do sức khỏe, tên gian tặc đó rất giỏi mị dân lấy lòng, bản vương thừa biết cái sự hai mặt của hắn, bề ngoài lịch sự bên trong ẩn chứa tâm cơ.

Thiên Linh khẽ nhướng mày như dấu hiệu cho thấy đã hiểu ý Minh Phượng muốn nói gì, chàng nhìn sang Hoàng Chung thì thấy lão cũng nhăn trán, cho thấy trong nội bộ Hội đồng Thế giới cũng đang tồn tại nhiều thế lực, khi mà các vị vua không hề nhìn chung một hướng. Người điều hành phiên bỏ phiếu tiếp tục nói:

– Mời các vị quốc vương tiến hành bỏ phiếu, kết quả sẽ được kiểm ngay sau đó. Xin mời Tổng Thư ký Lâm Tử Nhiên làm trưởng Ban kiểm phiếu.

Mọi người dồn sự chú ý sang Lâm Tử Nhiên, một người phụ nữ trung niên dung mạo xinh đẹp, gương mặt trầm tĩnh và ánh mắt sắc sảo, không ai rõ lai lịch xuất thân của bà ấy, chỉ biết là công dân U Ảnh Quốc, một quốc gia láng giềng của Quý Thủy Quốc, nhiệm kì trước bà được Lam Ảnh giới thiệu giữ chức Tổng Thư ký, điều hành mọi công việc hàng ngày của Hội đồng Thế giới, tổ chức đặt trụ sở ở Mậu Thổ Quốc. Bình thường Lâm Tử Nhiên rất ít nói, cũng không thể hiện cảm xúc, thấy bà ta khó gần nên mọi người cũng ít trò chuyện. Bà ấy làm việc xuyên suốt trong Càn Khôn điện tại trụ sở Hội đồng Thế giới, nằm cách hoàng cung Mậu Thổ khoảng hai mươi dặm, rất ít khi ra ngoài, do năm nay hội nghị tổ chức tại Ất Mộc nên bà ấy mới đến đây tham dự. Các quốc gia lần lượt bỏ phiếu, Bạch Tinh và Lam Ảnh liên tục liếc nhìn nhau, xem ra hai kẻ này có sự hợp tác bí mật nào đó, sau khi Ban kiểm phiếu làm việc xong, người điều hành phiên họp dõng dạc công bố kết quả:

– Xin được công bố kết quả bỏ phiếu: Hoàng đế Bạch Tinh của Ất Mộc Quốc, đất nước hiền hòa, mến khách và nổi tiếng với thảo dược, đã trúng cử chức danh Chủ tịch Hội đồng Thế giới nhiệm kì mới với tỷ lệ một trăm phần trăm phiếu bầu các các vị vua có mặt ở đây hôm nay, xin được chúc mừng ngài!

Một tràng pháo tay vang lên, cả hội nghị cũng chúc mừng tân Chủ tịch. Bạch Tinh đứng dậy, chắp tay cúi đầu, giọng bình hòa vang vọng khắp đại điện:

– Vì hòa bình đại lục, vì sự ổn định của mười lăm quốc gia chúng ta, bổn vương xin tận lực vì nhiệm kỳ sắp tới. Tiện thể đây xin được tiến cử nữ tướng Lâm Tử Nhiên tiếp tục giữ chức Tổng Thư ký điều hành công việc thường nhật của Hội đồng, khi nào có việc lớn quan trọng thì báo cáo bổn vương!

Không ai lên tiếng phản đối, các nước nhỏ thì tiếng nói ít trọng lượng, các nước lớn còn lại thì có vẻ không mặn mà với chức vụ này. Kết quả trên nói với thế giới rằng Hội đồng rất đoàn kết, ít nhất là trên lí thuyết, còn các vị vua hàng đầu thì có vẻ họ chưa muốn thể hiện sự bất đồng công khai.

Tối hôm đó tại mật thất hoàng cung Ất Mộc, Bạch Tinh và Lam Ảnh đang ngồi uống trà và bàn luận thế sự. Lam Ảnh nói:

– Chúc mừng, tân Chủ tịch. Tuy bọn Minh Phượng, Thiên Linh có vẻ không hài lòng nhưng bọn chúng vẫn bỏ phiếu cho ngài, chưa dám đối đầu công khai. Xem chừng bọn chúng đã nghi ngờ chúng ta.

– Mọi thứ vẫn đang đi đúng hướng. Hiện giờ triều đình Ất Mộc đã hoàn toàn nằm trong tay ta, tàn dư của Khương Bách đã bị ta loại trừ gần hết, Tùng Hoa Quốc đã bị chiếm đóng, Ngọc Phong Quốc vẫn đang thần phục, haha. Bạch Tinh nhấp một ngụm trà nghi ngút khói, nở nụ cười đắc ý.

– Chia rẽ bọn chúng không cần dùng vũ lực, chúng ta cứ bày binh bố trận dụ chúng tự tàn sát lẫn nhau, ví như hai tên hậu bối Khai Minh và Thanh Khôi, ngày mai ngài hãy truyền chỉ ban thưởng cho Khai Minh, xoáy sâu thêm vào mối quan hệ đang rạn nứt của chúng. À phải, lúc nãy ngài nói tàn dư của Khương Bách đã dọn dẹp gần hết, vậy là vẫn chưa hết. Lam Ảnh hỏi lại.

– Còn lão Thái sư Thanh Phủ, cha của Thanh Khôi, hắn là nhị triều nguyên lão, đức cao vọng trọng, tuy đã cáo quan về hưu nhưng sức ảnh hưởng vẫn còn, ta vẫn chưa tìm được cái cớ để diệt trừ hắn. Thanh Khôi con trai hắn lại đang là đương triều tể tướng, xem ra cái gai này khó nhổ đấy.

– Trước mắt chúng ta cứ ly gián hai tên Khai Minh và Thanh Khôi, sau khi tiêu diệt chúng thì lão già Thanh Phủ đó muốn xử lý lúc nào mà không được. Lam Ảnh vừa nói vừa ngước lên nhìn mái vòm của mật thất.

– Sớm muộn gì Ất Mộc cũng hoàn toàn thuộc về chúng ta. Sau đó hai ta liên kết Quý Thủy và Ất Mộc lại cùng đối phó lão huyền bà Minh Phượng đáng ghét kia. Bạch Tinh trợn mắt, dường như rất căm hận Minh Phượng.

– Kế hoạch chia ra tiêu diệt từng nước của chúng ta rất hay đó, nếu thành công thôn tính được ngũ đại quốc thì Nhân giới này chúng ta sẽ cùng nhau hưởng, hahaha. Lam Ảnh cười lớn đắc ý rồi nói tiếp: – Sau đó thì tấn công cả Ma giới và Yêu giới, thống nhất lục địa này, có đúng không tân Chủ tịch!? Bạch Tinh cũng cất tiếng cười lớn và gật đầu, một âm mưu khủng khiếp đã bắt đầu trong mật thất bí ẩn của Thái Dương Thành.

Posted in

Bình luận về bài viết này