Với những dòng suy nghĩ miên man bất tận về chính trị và quyền lực, Khai Minh cảm thấy có chút đau đầu, vết thương của chàng đang dần khỏi nhưng tác dụng của thuốc khiến cơ thể cảm thấy buồn ngủ, chàng lên giường nằm nghỉ và chìm vào giấc ngủ tự lúc nào.

Trong giấc mơ, Khai Minh thấy mình trôi nổi giữa một không gian không có phương hướng, phía trên không có bầu trời, dưới chân không có mặt đất, cơ thể chàng bay bổng giữa không trung đặc một màu vàng kim lấp lánh. Phía trước có một vùng ánh sáng vàng mờ nhòe và gió thổi ngược về phía chàng từ cả bốn phía. Trong vô thức, tâm trí chàng trống rỗng, không hề biết bản thân đang đi đâu nhưng có gì đó trong lòng thúc giục hãy bước tới, Khai Minh bước đi, nói là bước đi nhưng thật ra chân chàng không chạm đất, cứ đi, đi mãi theo vùng ánh sáng vàng nhỏ nhoi lập lòe đó và rồi chàng thấy hai bóng người ở trước mặt. Một người mặc trường bào trắng bạc, có vẻ là một lão thần tiên, cưỡi đám mây ngũ sắc, tay cầm phất trần, lưng đeo trường kiếm, gương mặt hiền từ. Ánh hào quang sáng chói từ người đó khiến mọi thứ xung quanh như bị đẩy lùi, Khai Minh không thể nhìn rõ mặt, chỉ cảm nhận được khí tức ấm áp và chính đạo tỏa ra. Người còn lại thì ngồi trên lưng một con hoàng kim thần ngưu to lớn, vận y phục vàng nhạt, tay cầm một cây chùy phát ra thần khí, ông có dáng người cao, gương mặt thanh tú, vầng trán như thái dương và một mái tóc đen dài xõa xuống vai. Có vẻ như hai người họ đang trò chuyện về một vấn đề gì đó, Khai Minh đang cố lắng nghe. Lão thần tiên nói trước:

– Ngươi nghĩ thế giới này cần ánh sáng để tồn tại? Hay cần sự lựa chọn cho riêng họ? Chuyện xảy ra cũng đã gần tám trăm năm rồi, ngươi cũng đừng tự dằn vặt mình nữa, ta biết mọi chuyện không chỉ ở ngươi, là ‘’người đó’’ tác động, nhưng bản thân ngươi cũng không kiềm chế được dục vọng của mình, nhưng thôi chuyện cũng đã qua rồi, giờ đây chúng ta phải tìm cách xử lý, không phải ủ rủ than thở.

Người mặc áo vàng không đáp, chỉ lặng lẽ cúi đầu. Ông ta nhìn trông uy nghi thần thái, nhưng có vẻ như những lời nói của lão thần tiên đã đánh trúng tâm lí của ông ấy. Cả không gian bỗng nhiên cô tịch, không có bất cứ âm thanh nào. Lão thần tiên cũng trầm ngâm hồi lâu, rồi nói:

– Nhưng nếu chúng ta bỏ mặc không lo, thì thế gian này rồi sẽ đi về đâu? Mong là ngươi suy nghĩ kĩ và vượt qua nỗi ám ảnh quá khứ, làm lại từ đầu, chúng ta vẫn còn hi vọng mà ngươi đã gieo lại lúc thiên cung sụp đổ mà nhỉ!? Không phải bây giờ ‘’hắn’’ đang có mặt ở đây sao? Có thể hắn đã nghe được câu chuyện giữa ta và ngươi. Cũng tốt thôi, vì sớm muộn ‘’hắn’’ và ngươi sẽ gặp nhau, điều đó là bắt buộc nếu như ngươi vẫn còn chút suy nghĩ muốn cứu thế giới này.

Người áo vàng bỗng quay đầu nhìn về phía Khai Minh, làm chàng giật mình đánh thót. Nhưng thủy chung ông ta vẫn không mở miệng nói chuyện, chỉ ném một ánh nhìn đầy nghi hoặc về phía chàng, có lẽ ông ta bị một lời nguyền nào đó không cho phép ông ta lên tiếng. Khai Minh tự hỏi:

– Hai người này nói cái gì mà cứu thế gian, rồi niềm tin sụp đổ, rồi gì mà tám trăm năm, bọn họ là người hay ma, hay thần tiên giáng thế, sao có thể sống lâu được tới vậy nhỉ? Nhưng sao ta chỉ nghe một mình ông lão đó nói, còn người đàn ông cưỡi trâu vàng kia sao hắn ta chỉ im lặng và cúi đầu nhỉ? Việc này tựa hồ như ông lão kia đang trách mắng gã đàn ông đó vậy.

Chàng đang miên man trong dòng suy nghĩ nội tâm thì ầm một tiếng nổ lớn, không gian chàng đang đứng đổ sụp và tan biến vào hư vô, chợt Khai Minh nghe giọng nói truyền lại, dường như là của ông lão cưỡi mây ngũ sắc:

– Chàng trai trẻ đừng ngạc nhiên, khi nào thời cơ tới ngươi tự khắc sẽ biết những gì cần biết, hôm nay là màn gặp gỡ đầu tiên của chúng ta, cứ bình tĩnh và ta sẽ còn quay lại tìm ngươi.

Sau câu nói đó thì Khai Minh choàng tỉnh giấc, mọi chuyện vừa diễn ra có vẻ là một cơn mơ, nhưng sao tai chàng vẫn vang lên giọng nói của lão thần tiên đó, không giống như một giấc mơ chút nào. Chàng lẩm bẩm:

– Thì ra là một giấc mơ, nhưng sau nó lại thật đến thế, hình dáng, giọng nói, cử chỉ của hai người đó, đâu có giấc mơ nào mà chân thật đến vậy nhỉ? Hay là ta trúng độc chưa khỏi, thần trí mê man nên sinh ra ảo giác!? Cả hai người đó đều có khí tức bất phàm, ngay cả vật cưỡi của họ cũng thoát tục siêu nhiên, không lẽ họ là thần tiên đến từ trời cao?

Bên ngoài có tiếng gõ cửa và một làn hương thơm từ mùi trà xứ Ngọc Phong bay vào mũi Khai Minh, có tiếng nói của nghĩa phụ chàng vọng vào:

– Hài tử, ra ăn sáng thưởng trà với ta, trà này là cống phẩm quý giá của Ngọc Phong Quốc, rất có ích cho vết thương của con, dưỡng thần lợi khí, ra hoa viên nhé, ta đợi con!

Giọng nói yêu thương trìu mến của nghĩa phụ làm cho Khai Minh không còn suy nghĩ vu vơ nữa, chàng nhanh chóng bật dậy và chuẩn bị cho một bữa sáng thưởng trà ngon với nghĩa phụ.

******

Tuyết đầu mùa rơi nhẹ trên mái hiên nhỏ nơi rừng ngoại thành. Ánh lửa lấp lánh hắt lên từ bếp hồng soi rõ dáng một thiếu niên khoác áo choàng ngồi trầm tư bên chén trà còn bốc khói. Khai Minh đang thưởng trà Ngọc Phong cùng với nghĩa phụ Khương Bách, người mà chàng kính trọng nhất trên đời. Giấc mơ kì lạ tối qua chàng vẫn giữ trong lòng, chưa kể lại với nghĩa phụ, có lẽ chàng không muốn ông lo lắng nhiều, vì tóc của ông đã điểm bạc, trán của ông đã lộ nếp nhăn. Người cha nuôi của chàng đang ngồi đối diện, dáng lưng còng nhẹ, tay chậm rãi giã thuốc, gương mặt hiền hòa như mọi ngày. Nhưng hôm nay, ánh mắt ông trầm hơn, dường như chất chứa tâm sự gì đó.

– Minh nhi, con còn nhớ lần đầu ta gặp con chứ?

Khai Minh gật đầu, mỉm cười:

– Trong rừng Ngọc Sơn phía Bắc Thái Dương Thành. Lúc ấy con còn đỏ hỏn.

Khương Bách nhắm đôi mắt lại, hồi tưởng chuyện xưa và nói:

– Hai mươi năm trước, khi ta đi hái linh chi về làm nguyên liệu chế thuốc, lúc đó tình cờ đi ngang một khe suối nước chảy róc rách và trong veo, đột nhiên ta nghe tiếng khóc yếu ớt vang lên gần đó, ta vội vàng tìm đến thì thấy con đang nằm khóc bên bờ suối, thân thể được bọc bằng một tấm khăn lụa màu vàng, tiếng khóc con rất to, gương mặt lại khôi ngô dễ thương còn làn da thì trắng nõn. Vừa nhìn ta đã có cảm tình ngay với đứa bé, ta quan sát xung quanh xem có ai gần đó hay không nhưng hoàn toàn không một bóng người, ta liền bế con lên và đem về nuôi dưỡng tới bây giờ. Mới chớp mắt mà đã hai mươi năm trôi qua, từ một đứa bé kháu khỉnh nay đã là một chàng trai cao lớn vạm vỡ, tưởng như đã ở kiếp nào.

– À phải, lúc đó con bao nhiêu tuổi nhỉ? Ta già rồi đãng trí quá. Dược Vương cười hiền và hỏi Khai Minh.

Chàng chậm rãi đáp:

– Năm trước con nghe người nói là lúc đó con khoảng một tuổi, vậy bây giờ con đã là một thanh niên hai mươi mốt tuổi rồi.

– Giờ đây con đã đủ trưởng thành để nghe ta kể lại một bí mật lớn rồi.

Khai Minh siết chặt chén trà, hồi hộp lắng nghe.

– Ta vốn là vua của Ất Mộc Quốc này, hai mươi mốt năm trước, xảy ra một biến cố lớn làm ta phải mang thân phận Dược Vương cho tới nay.

Khai Minh hốt hoảng làm rơi chén trà trong tay xuống đất, chàng không thể tin vào tai mình nữa.

– Nghĩa phụ là vua…vua…của đất nước này? Vậy còn bệ hạ hiện nay là ai?

Khương Bách dùng tay thấm một chút nước trà bôi lên mặt, sau đó ông xoa xoa vài cái rồi lột lớp da trên mặt ra, hiện lên một gương mặt rất giống với hoàng đế Bạch Tinh.

– Hắn cải trang rất giống ta rồi thay thế ta làm vua, thay đổi chính sách hà khắc và gây sự với các nước láng giềng, làm cho dân chúng lầm than, quốc gia suy yếu, tội phạm hoành hành, các thế lực nổi lên khắp nơi, Ất Mộc nguy trong sớm tối.

– Hắn là ai, tại sao lại hãm hại người và hắn làm vậy với mục đích gì? Khai Minh hỏi dồn.

– Ta cũng chưa điều tra được thân phận thật sự của hắn, có điều hắn rất khéo léo, ban đầu hắn nhờ đại thần trong cung tiến cử, sau đó thể hiện trình độ học vấn cao nên được ta cất nhắc chức thái phó dạy học cho hoàng tử công chúa trong cung, từ từ chiếm được lòng tin của ta và thái hậu. Bỗng một hôm có người báo tin phủ thái phó bị hỏa hoạn lớn, cả gia đình đều bị chết trong biển lửa, ta và thái hậu đau xót thay cho một nhân tài lại đoản mệnh. Tối đó ta lập đàn cầu siêu cho cả nhà hắn, đột nhiên hắn từ đâu đứng sau lưng ta, ta mất hồn quay lại thì bị hắn đánh lén một chưởng trọng thương, ta dùng hết sức lực còn lại đánh trả một chưởng và cố gắng chạy thoát, chạy đến đây thì ngất xỉu, sau khi tỉnh lại ta mới biết mình được một tiều phu đi ngang cứu sống, sau đó ta thay tên đổi họ, đeo lớp da lên mặt để bọn chúng không nhận ra rồi ẩn cư làm thầy thuốc cho tới nay.

Khai Minh sững sờ nghe nghĩa phụ kể, chàng chưa từng nghĩ vị cha nuôi mà chàng hằng kính trọng lại có thân phận cao quý và một quá khứ đau thương như thế, từ một người trên muôn người giờ đây phải sống ẩn dật lánh đời như vậy. Chàng càng không ngờ bệ hạ mà mình tôn kính, ngưỡng mộ lại là một kẻ ác độc xảo quyệt không rõ lai lịch, thật là trên đời này không thể học hết được chữ ngờ.

– Nghĩa phụ có từng nghĩ phải giành lại ngai vàng hay không?

– Hai mươi năm qua ta đã quen sống cảnh này rồi, trong ta bây giờ không còn ý định tranh giành hay trả thù, có điều ta thấy dân chúng lầm than, láng giềng gây chiến cũng không nỡ.

– Nghĩa phụ cứ để cho hài nhi âm thầm điều tra chuyện này, thân phận của tên vua giả đó phải đưa ra ánh sáng, không thể để Ất Mộc bị hủy trong tay hắn được.

– Con phải cẩn thận, ta nghĩ sau lưng hắn còn có một âm mưu lớn hơn, ta có linh cảm thời điểm bọn chúng lộ diện cũng sắp tới rồi.

Posted in

Bình luận về bài viết này